Đêm qua trời mưa, mưa k ào ạt, mưa k lớn nhưng mưa rả rít, mưa như tiếng khóc của người con gái trong đêm….. bị kìm nén, k thể nức nở vì sợ ai đó biết mình đang khóc….. Đêm qua, lại một đêm trằn trọc, nằm nghe tiếng mưa, những ký ức ngày xưa hiện về, tiếng còi tàu từ xa vang vọng trong đêm….. đơn độc…. trở mình ngồi dậy, mở cửa sổ cho những hạt mưa tạt vào phòng, vào mặt mát lạnh….. bản độc tấu saxophone về biển được mở lên…… đêm mưa nghe tiếng kèn saxo hòa lẫn vào tiếng mưa vào tiếng nước chảy….. nước mắt lại rơi…. Nhớ về một người….
Blog Hàng Hải VinaMaSo
Đêm ... Biển buồn … cuộn trào như nỗi nhớ. Biển chạy đi tìm Sóng... Biển cầu xin được quan tâm đến Sóng. Biển nhớ Sóng, biển nhớ kỉ niệm, biển khát khao niềm hạnh phúc của ngày xưa...
...Mưa ảm đạm, đã bảo ghét cái không khí này cơ mà! Thật là bực mình. Ướt át, u ám, 2 con mắt mình nó chứa toàn một màu xám của cái thời tiết này rồi. Mùa hè như đang trêu ngươi, đến chốc lát rồi đi, nắng rực 1 chút rồi tắt lịm. Những ngày thế này không kiểm soát nổi suy nghĩ. Đóng cửa trong phòng ôm laptop để mắt lồi thêm ra, để đỡ phải nhìn thấy cái u ám không sự sống ngoài kia. Mùa hè ơi, thích lội suối, thích che ô và mắt thì nhắm tít lại
Đấy, bảo buồn chân tay nên cái đầu phải suy nghĩ, muốn viết cho đỡ ức chế, đặt tay lên bàn phím rồi tốc độ gõ lại như rùa, biết viết gì đây? Cái đầu suy nghĩ nhiều quá mà không thể ra lệnh cho đôi tay.
Tại sao lần này xa anh lại khác nhỉ? Sao nỗi nhớ không dồn dập, không ồn ào? Sao có lúc thấy bình thản đến lạ thường, để rồi sau đó lại như chìm sâu xuống, nỗi nhớ mênh mang..
Mình sắp ra HP rồi mà không biết nên đi chơi những điểm nào ngoài Cát Bà, Đồ Sơn.
...
Tưởng chừng như sẽ không dám vào trang này nữa, sợ chạm phải những gì liên quan đến anh.
...Ngày hôm tiễn biệt buồn say đắm
...Mình đã 23 tuổi. Ngày xưa còn bé bảo khi nào 24 tuổi sẽ làm tóc xoăn giống mấy cô đi làm công sở... 23 tuổi rồi, tóc vẫn cũn cỡn bù xù, về nhà mẹ vẫn nhìn từ đầu xuống chân rồi lắc đầu "sao nó không giống chị nó". Mình có người yêu, mẹ bảo mình có người yêu thấy ngoan ra. Tết về nhà tóc cũng đủ dài để buộc thành một cái đuôi gà mái, đứng cạnh gương chải tóc mẹ bảo giống thiếu nữ rồi.
...Lạc lõng...
...
