Blog Hàng Hải VinaMaSo

This is some blog description about this site
Bienca

VÀI NÉT VỀ HÀ NỘI - SÀI GÒN

Vài nét về Hà Nội - Sài Gòn -------------------------------------------------------- Cà phê Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn Ăn trưa Cơm trưa Sài Gòn với tô canh ổ qua hai ngàn rưởi Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền Gọi điện ngoài đường Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai Cảm ơn Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn Cơn mưa Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng Ăn mặc Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ Xe máy Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ Giao thông Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý Trà đá Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí Ăn phở Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê Giầy vớ Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày Con đường: Hai con đường đôi vắng vẻ với tán lá xà cừ rậm rạp đầy tiếng ve trong những trưa hè - chúng giống nhau đến lạ! Đường Hoàng Diệu (Hà Nội) Tôn Đức Thắng (Sài Gòn) - Chợ tình: Chợ tình Sài gòn: Anh hai có xài em hông Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca Đụng hàng: Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau... con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?" con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác" Tỏ tình: Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"... con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì sao?" con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!" Ca ve: Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave... cave Hà Nội: "Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?" cave Sài Gòn: "Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nha..." Ăn sáng: Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"... ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào! ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi! Dạ vâng: Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa... ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ vâng!" ở Sài Gòn: Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng" Giàu có: Bạn được coi là giàu có khi... ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền Chào hỏi: Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về... ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!" ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dìa!" Giữ xe hàng quán: Hà nội: Giữ xe miễn phí Sài gòn: "Anh cho xin 2 ngàn" Uống bia Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya về Xôi : Hà Nội : Gói lá Sài Gòn : Cho vào hộp, hay bịch nylon Phở : Hà Nội : khó mà thiếu mì chính, quẩy Sài gòn : Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen) Giao thông : Hà Nội : Đèn đỏ không được rẽ phải Sài gòn : Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái Siêu thị : Hà Nội : Đắt đỏ, hàng hóa không thiết thực Sài Gòn : Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình Nhà sách : Hà Nội : Nhân viên hách dịch Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi Chùa chiền : Hà Nội : Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa Sài Gòn : Không gian ồn ào, không tịnh Tào phớ : Hà Nội : Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai Sài Gòn : Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài Chè : Hà Nội : Ăn trong cốc, bát nhỏ Sài Gòn : Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút Cắt chanh : Hà Nội : Bổ ngang Sài Gòn : Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa Nước canh rau muống : Hà Nội : Sấu, chanh Sài Gòn : Me, chanh Cơm sườn Hà Nội : những miếng sườn nhỏ nhỏ xào chua ngọt, ngon kinh hoàng Sài Gòn : một tảng thịt nướng to đùng Hồ Hà Nội : mênh mông là nước, đẹp và thơ mộng Sài Gòn : như một cái ao bé cỏn con. Xe Hà Nội : hiếm gặp những xe đời cũ Sài Gòn : những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố Quà vặt Hà Nội : không nhiều nhưng tinh tế Sài Gòn : nhiều vô kể, giá rẻ , không đến nỗi nào nhưng không đặc sắc Sinh viên và cave: Sài gòn: Nhiều em SV trông như cave Hà nội: Nhiều em cave trông như sinh viên. =====

Share this article:

Bienca

CHỊ THỎ BÔNG

Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa. Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc. "Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông đành ở lại. Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm. Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ đen tặc lưỡi ở lại. Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang." Cô mát-xa đố: "Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?" Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông..., mãi cũng sai, đành hỏi cô. Cô bảo: "Muốn biết thì ở lại đây đêm nay". Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được. * Thưa chị em phụ nữ, Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông. Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. "Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình." Nghe như một châm ngôn. Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy. Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa. Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác. Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác. Bởi vì các chị quá hiền, Bởi vì các chị quá dữ, Bởi vì các chị quá ngăn nắp, Bởi vì các chị quá bừa bộn... Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi. Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái. Trong khi đó, Thưa các chị, Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ bông" hơn các anh Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế "bàn thờ" của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì... 2. Luôn có những người khác mà chị không biết Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế. Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu. Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông. Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa. Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị Chị thỏ bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh thỏ bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình. ** Tóm lại: Sau vụ việc chị thỏ bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ? Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.

Share this article:

Bienca

TÔI KHÔNG THỂ QUÊN QUÁ KHỨ

Tôi muốn để quá khứ ngủ yên như nó từng như thế. Nhưng từ lúc gặp lại sau bao năm xa cách, trong tâm trí tôi cứ luẩn quẩn hình bóng đó, lòng tôi lại day dứt, ân hận, trái tim tôi lại thổn thức, những rung cảm lại run rẩy ùa về. Tại sao tôi cứ bị ám ảnh bởi hình bóng đó? Trong những năm qua, cho dù cuộc sống nhiều bận rộn lo toan nhưng vẫn có những giây phút tôi hoài niệm về quá khứ là lòng tôi lại day dứt không nguôi. Từ trong sâu thẳm trái tim tôi, một phần góc nhỏ vẫn đầy ắp những xúc cảm thuở đó. Ngày ấy, trái tim tôi không thể vượt qua những ngăn cách, những rào cản, và lý trí của chính bản thân. Tuổi tác, khoảng cách, nghề nghiệp, để rồi trong suốt những năm qua, cứ mỗi khi nghĩ về điều đó trái tim tôi lại thổn thức, day dứt khôn nguôi. Tình cảm và những rung động thuở đó, nụ hôn đầu đời của người con gái làm sao thời gian có thể xóa nhòa được. 20 năm trôi qua nay gặp lại, tôi không thể tự nhiên nói chuyện được nữa, im lặng và xa lạ. Tôi cảm thấy có lỗi khi giờ đây người ấy mới quyết định lập gia đình. Tôi muốn để quá khứ ngủ yên như nó từng như thế. Nhưng từ lúc gặp lại sau bao năm xa cách, trong tâm trí tôi cứ luẩn quẩn hình bóng đó, lòng tôi lại day dứt, ân hận, trái tim tôi lại thổn thức, những rung cảm lại run rẩy ùa về. Giá như..., chắc không thể! Thôi hãy chôn vùi quá khứ, để nó lặng im và chìm vào quên lãng. Nhưng tôi không thể, đôi mắt trách móc, ánh nhìn đó làm trỗi dậy niềm day dứt trong tôi. Tôi vẫn bị ám ảnh, trong lòng nặng trĩu, làm sao thanh thản được. Nhưng dù sao người ấy cũng sắp có người nâng khăn sửa túi, sắp có hạnh phúc của riêng mình, điều đó an ủi tôi phần nào. Chúc hạnh phúc và hãy quên tôi đi như từng quên trong suốt những năm tháng qua, tuổi trẻ rồi cũng dần qua đi, đừng bận lòng vì quá khứ ngày xa xưa ấy. Hãy vui với duyên mới, đừng để lòng vướng bận vì tôi. Xin đừng hận tôi, hãy quên tôi đi như giây phút thoảng qua trong cuộc đời. Xin lỗi tình yêu, dù là lời xin lỗi muộn màng. Hãy tha thứ, dù đó không phải là tội lỗi. Tình yêu không có tội, tình yêu nó vẫn như thế. Dù yêu người là tội lỗi, nhớ nhung bây giờ là tội lỗi, tôi vẫn không thoát khỏi điều đó. Dù sao đi nữa, tôi vẫn không thể quên được quá khứ.

Share this article:

Bienca

CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU!

Có một chàng Nhím đã trót yêu thương một nàng Cá. Chàng khao khát một lần được ôm nàng Cá vào lòng. Để được nghe hơi ấm từ trái tim nàng tỏa ra. Nhưng chàng biết, chàng chẳng bao giờ có thể lại được gần nàng. Chàng sợ những chiếc gai trên người chàng sẽ khiến nàng đau. Chàng trăn trở, chàng nghĩ ra một cách: Chàng bứt dần những chiếc gai trên người mình. Những vết thương đẫm máu, những vết thương đau thấu tận tim gan, tận tim gan chàng và tận tim gan người yêu chàng. Nhưng nàng Cá không có cách nào ngăn cản nỗi ngông cuồng của người yêu. Nàng nài nỉ, nàng van lơn nhưng chàng Nhím vẫn không từ bỏ và đến một ngày nàng Cá quay lưng bỏ đi... - Thượng đế ơi! tại sao cô ấy lại bỏ con đi? - Con đã bao giờ thấy Nhím và cá yêu nhau chưa? - Nhưng con yêu cô ấy thật lòng, con nguyện chịu đựng đau để ở bên cô ấy. - Những đớn đau của con, con có nghĩ cô ấy còn đau hơn con gấp trăm ngàn lần không??? - Cá có nước mắt không hả Thượng đế? - Có chứ, nước mắt của cá lẫn vào nước. - Vậy là con đã tự làm tổn thương mình, tự làm tổn thương người mình yêu??? - Phải, cô ấy phải ra đi để giải thoát cho con và cho chính cô ấy. Tình yêu đôi khi chỉ đơn giản là học cách từ bỏ thôi con ạ..."

Share this article: