Blog Hàng Hải VinaMaSo

This is some blog description about this site
xinyou

dont want!

   Tại sao lại yêu anh- một người thủy thủ. Chẳng phải anh đã nói đừng yêu anh, sẽ khổ lắm sao? Sao không nghe? Những khó khăn cứ nghĩ là đơn giản. Như mỗi lần mất sóng, kêu anh cứ đi đi, cho gần ngày anh về, để rồi hụt hẫng, trống trải, chơi vơi sau tiếng tút tút. Valentine, 8-3, sinh nhật, thấy tràn ngập hoa khắp nơi, thấy người ta bên nhau cười hạnh phúc, em cũng cười, rồi thoáng chốc lại chạnh lòng. Bạn bè rủ đi chơi, nhưng anh cũng đang không em giữa chốn xa lạ ấy, sao em có thể vui vẻ bên bạn bè. Giá như em là một đứa vô tâm, hay giá như em chỉ cần vô tư hơn một chút nữa, em sẽ có thể quên anh một chút và vui vẻ cho riêng mình. Nhưng niềm vui nào của em cũng không có anh, nỗi buồn nào của em cũng không có anh, thành công không anh, thất bại cũng không anh, em tự nhủ nếu đã không có anh thì không ai có thể thay thế, em cứ bước tiếp một mình. Em viết mail, em gửi, em viết, rồi lại gửi, có ngày nào là không có thư cho anh, em gom góp cuộc sống của em trong đó, gom góp niềm vui nỗi buồn trong đó, em gửi cho anh, anh sẽ đọc, nhưng sao đôi khi em thấy em nhỏ bé chơi vơi và cô độc giữa cuộc đời này, những lúc đó anh đang ở đâu, đang làm gì, có biết em của anh đang cần anh đến thế nào...

...

Share this article:

xinyou

Thế mà... vẫn chưa một lần em biết mùi vị của biển...

Chuỗi ngày hối hả trôi qua. Đến bây giờ lại có thời gian rảnh rỗi để viết 1 cái entry như dự định từ lâu, mà vẫn đang tha thẩn không biết cái title sẽ là gì, nhưng giọng văn sẽ buồn buồn đây! hề hề...

...

Share this article:

xinyou

Calm down...

Mưa ảm đạm, đã bảo ghét cái không khí này cơ mà! Thật là bực mình. Ướt át, u ám, 2 con mắt mình nó chứa toàn một màu xám của cái thời tiết này rồi. Mùa hè như đang trêu ngươi, đến chốc lát rồi đi, nắng rực 1 chút rồi tắt lịm. Những ngày thế này không kiểm soát nổi suy nghĩ. Đóng cửa trong phòng ôm laptop để mắt lồi thêm ra, để đỡ phải nhìn thấy cái u ám không sự sống ngoài kia. Mùa hè ơi, thích lội suối, thích che ô và mắt thì nhắm tít lại

Đấy, bảo buồn chân tay nên cái đầu phải suy nghĩ, muốn viết cho đỡ ức chế, đặt tay lên bàn phím rồi tốc độ gõ lại như rùa, biết viết gì đây? Cái đầu suy nghĩ nhiều quá mà không thể ra lệnh cho đôi tay.

Tại sao lần này xa anh lại khác nhỉ? Sao nỗi nhớ không dồn dập, không ồn ào? Sao có lúc thấy bình thản đến lạ thường, để rồi sau đó lại như chìm sâu xuống, nỗi nhớ mênh mang..


 

...

Share this article:

xinyou

23 tuổi

Mình đã 23 tuổi. Ngày xưa còn bé bảo khi nào 24 tuổi sẽ làm tóc xoăn giống mấy cô đi làm công sở... 23 tuổi rồi, tóc vẫn cũn cỡn bù xù, về nhà mẹ vẫn nhìn từ đầu xuống chân rồi lắc đầu "sao nó không giống chị nó". Mình có người yêu, mẹ bảo mình có người yêu thấy ngoan ra. Tết về nhà tóc cũng đủ dài để buộc thành một cái đuôi gà mái, đứng cạnh gương chải tóc mẹ bảo giống thiếu nữ rồi.

...

Share this article:

xinyou

Lạc lõng

Lạc lõng...

...

Share this article:

xinyou

Sealed with a kiss

Nằm mãi, cuối cùng thì cũng nghĩ ra vì sao mình bị bức bối mấy ngày hôm nay, hóa ra là mình đang nhớ cái nắng mùa hè.

...

Share this article:

xinyou

Continue!

Thế là xong! Chắc sang tới Châu Âu rồi. Hức hức... Không biết lần này tính đi bao lâu, chắc cũng phải hơn 1 năm là ít. Chiều qua mẹ hắn gọi cho em, hỏi em có nhớ không, em bảo nhớ chứ ạ, thế là bác ấy khóc mất, chẳng nói được gì nữa, làm em cũng khóc, không dám đt lại cho bác nữa... Buồn thế chứ, đang tíu ta tíu tít... Đúng chiều hôm qua hắn phải ra sân bay thì ở trên em mất điện từ trưa đến tận gần 9h tối, tự nhiên có cảm giác rất là lạ, không biết nên gọi tên là gì, nhớ cũng không hẳn, buồn cũng không hẳn,...Haizzzaaaa... Lúc nào cũng chỉ hình dung ngày anh về mình sẽ hạnh phúc thế nào, thế mà nước mắt cứ tự tiện rơi xuống, hehe

...

Share this article:

xinyou

!!!!!

Hôm qua vào diễn đàn đọc tin tức về vụ chìm tàu container của cty vinalines. Thấy thêm lo sợ cho hắn và cho cả mình nữa. Hắn bảo chỉ đi vài năm nữa đợi mình ra trường. Bây giờ mà ở nhà luôn thì điều kiện chưa cho phép... Mong cho thời gian trôi qua thật nhanh!

...

Share this article:

xinyou

...

Hu hu... Cứ mỗi lần anh lên rồi về, mình như càng thấy trống trải, càng thấy chơi vơi, muốn anh ở mãi bên cạnh,... Cảm thấy lo sợ, có lẽ đồng ý vào Nam với anh mất. Không biết nói thế nào về cái cảm giác lúc này. Anh vừa về chiều nay, ngồi thẫn thờ và nhìn mọi thư xung quanh, tĩnh lặng đến đáng sợ. Có lẽ phải rủ 3, 4 đứa đến ở cùng cho đông vui mất, hehe.

...

Share this article:

xinyou

Bình yên

7h tối hôm qua anh lên tới nơi, 3h chiều hôm nay anh về. Anh về rồi, lại để lại cho mình cảm giác trống trải, cảm giác muốn anh ở mãi bên mình như thế... Những việc dự định làm cùng nhau cuối cùng vẫn không làm được. Bảo lau bàn phím cho người ta từ cái thời nào rồi mà mấy lần lên lại về. Bảo giặt chăn cùng thì đưa chăn lên mũi ngửi ngửi rồi bảo  THƠM! Hôm nọ người ta giặt chăn một mình thì lại bảo thương! Thương gì mà thương? Thương mà thèm cái bánh rán HP từ cái đời nào cũng chưa cho ăn! Hừm... Năm nay hắn được ăn Tết ở nhà rồi.

...

Share this article: