Blog Hàng Hải VinaMaSo

This is some blog description about this site

For Mom

 

 

Chẳng ai trong chúng ta sinh ra mà không có mẹ cả. Dù mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, khiến cách cảm nhận về mẹ, cách yêu mẹ khác nhau nhưng mẹ có ý nghĩa như thế nào đối với mỗi người thì không khác mấy bởi không gì trên đời này có thể thay thế mẹ!

Với tôi thì sao nhỉ? "Mẹ, mẹ ơi!" - tôi thường gọi như vậy mỗi khi tôi cần mẹ, mỗi khi trong lòng tôi dâng trào những yêu thương về mẹ. Tôi gọi khi thấy con tim mình đau đớn vì một điều gì đó, và có lúc tôi gọi như một quán tính cần có của một đứa trẻ mặc dù tôi đã lớn...

Mẹ tôi chẳng có gì đặc biệt, mẹ không có nhiều tiền, không phải người có địa vị cao trong xă hội, mẹ không đẹp và không ăn chơi như những người phụ nữ khác... nhưng tôi thấy mẹ có nhiều thứ lắm! Mẹ có nhiều nước mắt để rơi khi tôi ốm đau và thất bại trong cuộc sống, mẹ có nhiều sợi tóc bạc vì những năm tháng tảo tần nuôi tôi khôn lớn.. Mẹ có nhiều nếp nhăn trên khuôn mặt vì những lo toan đan xen trong giấc ngủ khi đã 28 tuổi rồi tôi vẫn chưa ổn định , mẹ có nhiều vết chai rạn trên đôi bàn tay của mình vì những đứa con bé bỏng cần mẹ chăm sóc. Mẹ có một con tim bao la đến nỗi sự ngỗ ngược của tôi không làm mẹ yêu tôi ít đi...

Trong cuộc sống này đã có lúc nào mỗi người chúng ta tự hỏi mình: "Tôi đã quan tâm đến mẹ một cách đúng nghĩa chưa? Tôi có nhớ đến ngày sinh nhật của mẹ không? Mẹ thích ăn những món gì nhỉ?...". Những điều hết sức đơn giản thôi nhưng vô tình hay cố ý mà chúng ta không nhớ đến. Chúng ta thường đổ lỗi cho cuộc sống quá nhiều bận rộn, bận rộn vì công ăn việc làm, bận rộn vì viêc học tập, bận rộn vì những dự án cho tương lai... và chỉ biết nói những câu đại loại như: ".... tại vì... bởi thì... vì vậy... do đó... cho nên... thành thử ra..." để biện hộ cho chính mình, biện hộ cho cái lý do mà ta gọi là "quên".

Mẹ thì sao? Mẹ nhớ rất rõ cái cách ta khóc khi vừa mới chào đời, cách ta ngủ khi vừa mới bú no, cách ta nhõng nhẽo khi ngày đầu tiên đến trường. Mẹ nhớ rõ nụ cười rạng rỡ của ta khi tốt nghiệp cấp ba, mẹ không quên ta hạnh phúc như thế nào khi ta đậu đại học... Có gì khiến mẹ nhớ cho bằng khuôn mặt đầy mãn nguyện của ta khi tìm được một công việc mà ta vừa ý, mẹ biết ta thích màu gì và ăn những món gì?...

Nếu ai nói đây là những điều hiển nhiên mà bất cứ một người mẹ nào cũng có, hoàn toàn không sai nhưng ta không tự hỏi rằng mẹ làm điều đó vì lý do gì? Vì mẹ yêu ta! Vậy nếu ta yêu mẹ, sao ta không bỏ cả cuộc đời này để làm những điều hiển nhiên cần có của một người con đi? Hay ta có hàng giờ ngồi trong quán café với đối tác làm ăn, nhưng không có thời gian gọi cho mẹ môt cuộc điện thoại để hỏi xem mẹ có khoẻ không? Ta có cả ngày ngồi tụm ba tụm bảy với lũ bạn thế mà không có thời gian để ngồi trò chuyện với mẹ, để biết rằng mẹ cảm thấy cô đơn nhu thế nào khi ai cũng có công việc của mình còn mẹ ở nhà đối diện với bốn bức tường. Ta rảnh rỗi hàng giờ để đi shopping nhưng lại không có thời gian để ăn với mẹ một bữa cơm cuối tuần mà mẹ đã chuẩn bị bằng hết cả sự quan tâm và yêu thương.

Thế đấy! Có những sự ích kỷ mà đôi khi làm chúng ta quên mất điều cần làm đối với mẹ, nhưng mẹ nào có trách móc gì cơ chứ! Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, mẹ thì vẫn cứ lặng lẽ yêu thương, quan tâm chăm sóc mỗi thành viên trong gia đình không ngừng, còn ta thì vẫn cứ lặng lẽ vô tâm và ích kỷ như vậy đấy.

Tự nhiên mắt tôi cay cay, chẳng phải vì bụi bay vào mắt hay một lý do nào khác, mà vì tôi đang khóc, tôi khóc vì tôi thấy mình từng vô tâm với mẹ đến thế. Tôi khóc vì tôi thấy mình ích kỷ với mẹ như vậy và tôi khóc vì tôi biết rằng chẳng bao giờ tôi yêu mẹ cho đủ trước tình yêu quá đỗi bao la của mẹ.

Có những tình yêu mà không cần phải nói thành lời. Nhưng hãy cho phép mình nói với mẹ rằng: "Con yêu mẹ" bởi một ngày nào đó trong cuộc sống này ta sẽ hối hận vì mẹ không nghe được điều ta muốn nói!

 

P/S : Cảm ơn mẹ đã sinh ra con trong cuộc đời này .Con sẽ không bao giờ  quên được ánh mắt mẹ nhìn con hôm đấy….lúc con tỉnh lại….(08/05/1983)

 

Share this article:

Hi
May mà em không xinh...
google_ad_client = "pub-2021173099203299"; google_ad_slot = "6299370311"; google_ad_width = 336; google_ad_height =280;

Bình luận 5

 
Lưu Việt Hùng vào Chủ nhật, 23 Tháng 10 2011 03:52

Đốm, happy to be the very first one to make a comment abt your topic!

Chia sẻ tình cảm bạn dành cho Mẹ, hi vọng các bạn đọc blog này sẽ dành nhiều thời gian hơn để nghĩ về Mẹ của mình.
Tks for your share!

Đốm, happy to be the very first one to make a comment abt your topic! Chia sẻ tình cảm bạn dành cho Mẹ, hi vọng các bạn đọc blog này sẽ dành nhiều thời gian hơn để nghĩ về Mẹ của mình. Tks for your share!
Thanh Hương vào Chủ nhật, 23 Tháng 10 2011 05:01

Việc cuối cùng mẹ nói với mình, là khi nào mẹ về, mình pha nước vối cho mẹ uống. Chỉ 1 chén nước, công việc tưởng chừng rất rất đơn giản ấy, mà mình không có cơ hội để làm. "Nợ" mẹ 1 chén nước, "nợ" ơn nghĩa sinh thành. Nhiều khi tự hỏi, mình đã làm được cho mẹ những gì? Chỉ là những việc đơn giản thôi, nếu làm được, thì hãy làm cho mẹ!

Việc cuối cùng mẹ nói với mình, là khi nào mẹ về, mình pha nước vối cho mẹ uống. Chỉ 1 chén nước, công việc tưởng chừng rất rất đơn giản ấy, mà mình không có cơ hội để làm. "Nợ" mẹ 1 chén nước, "nợ" ơn nghĩa sinh thành. Nhiều khi tự hỏi, mình đã làm được cho mẹ những gì? Chỉ là những việc đơn giản thôi, nếu làm được, thì hãy làm cho mẹ!
Gia Linh vào Chủ nhật, 23 Tháng 10 2011 05:42

Xin lỗi mẹ vì quá vô tâm trong ngày 20/10.

Xin lỗi mẹ vì quá vô tâm trong ngày 20/10.
Tăng Hương vào Chủ nhật, 23 Tháng 10 2011 06:16

Năm nào ngày 20.10 em cũng gọi điện gửi lời chúc tới mẹ đầu tiên. Lúc đó em chỉ chực muốn khóc,những lời chúc như méo mó bởi qúa xúc động. Nói từ " con yêu mẹ" sao khó quá.

Năm nào ngày 20.10 em cũng gọi điện gửi lời chúc tới mẹ đầu tiên. Lúc đó em chỉ chực muốn khóc,những lời chúc như méo mó bởi qúa xúc động. Nói từ " con yêu mẹ" sao khó quá.
Thanh Hương vào Thứ hai, 24 Tháng 10 2011 01:02
Tặng chị này: http://www.youtube.com/watch?v=WVUEtuEkukA :D
Already Registered? Login Here
Guest
Thứ bảy, 08 Tháng 8 2020
Bạn không có quyền để post bình luận.