Blog Hàng Hải VinaMaSo

This is some blog description about this site

cô ngốc của chàng thủy thủ (2)

Nói vậy không phải là em biết mình thích anh từ ngày đó đâu nhé! anh cứ nói với em rằng có người nói em thích anh trước, xì. Không đâu, ngày đó em để ý thằng bạn bên lớp A2 ấy. Hihi nhưng tính em anh biết mà, chẳng bao giờ thổ lộ tình cảm (nếu em nói ra...chắc em và anh đã không có cơ hội đến bên nhau). Em và hắn có nói chuyện bao giờ đâu chỉ là em thấy trông hắn thư sinh, giống zai Hàn Quốc nên thích thích thui. Thế rùi từ ngày nhận được món quà 8-3 lần đầu tiên từ anh, em đã đổ cái rầm và thôi chẳng thấy hình ảnh thằng bạn A2 lởn vở trong đầu em thêm lần nào nữa! hic. Đến bây giờ nghĩ lại em vẫn không hiểu sao ngày ấy anh lại có động lực mà đi mua quà và hoa để tặng em nhỉ??? Anh không lãng mạn, không hiểu tâm lý con gái thế nhưng thời gian chúng mình yêu nhai anh làm cho em bất ngờ và hạnh phúc cũng khá nhiều lần đấy chứ! Hạnh phúc nhất là dịp mùng 8-3 thứ 2. Anh đội mưa chờ em ở đầu ngõ( em thì bất ngờ vì em không hi vọng nhận được thứ gì từ anh cả) Em nói dối mẹ để ra ngoài với anh. Và rùi chúng mình lượn đường, đi uống nước và 1 món quà từ anh. Em thấy thật hạnh phúc, không vì món quà mà vì tấm lòng, tình cảm chân thành anh dành cho em. Chúng mình đã đi cùng nhau cả quãng đường mưa và lạnh. Anh cầm tay em, em ôm anh từ phía sau, thật ấm áp. Có lẽ em sẽ chẳng quên được khoảng khắc ấy anh à. Ngày đó em yêu anh mà không bao giờ đòi hỏi gì ở anh nên những giây phút ấy em cảm thấy hạnh phúc vô cùng, những món quà, cái ôm, cái nắm tay hay đơn giản chỉ là nhìn thấy anh thui cũng vô cùng ý nghĩa với em rùi. Ngày anh học DDH năm 1, em đã mong chờ từng cuộc điện thoại của anh, cứ chờ đến chủ nhật anh về nhà sẽ gọi điện cho em( ngày đó không có điện thoại di động lại hay anh nhỉ). Những câu chuyện trên trời dưới đất, lúc thì anh kể con mèo nhà anh, cây cau nhà anh, mấy con bướm bay vô nhà... chỉ có vậy thui mà cả tiếng đồng hồ chúng mình không rời máy. Có những khi em chờ hết tuần này đến tuần khác, 1 tuần, 2 tuần, 3 tuần... mà không thấy anh gọi, thậm chí em còn đánh dấu vào lịch những ngày em gọi điện. Em cũng không ngờ sao em lại có niềm tin nhiều đến vậy vào tình yêu của chúng mình, chờ đợi mà không biết mệt mỏi. Rồi bao lần anh lạnh lùng nói chia tay vì lý do sau này anh đi tàu em sẽ chờ đợi, sẽ khổ. Em đã khóc, khóc rất nhiều. Cảm giác bất lực khi chỉ anh mới có thể gọi và nói với em câu chia tay còn em thì không thể gọi cho anh, không thể gặp anh 1 lần. Ngày đó em biết anh chưa thực sự yêu em nên mới lạnh lùng như vậy. Thế mà thaaytj không ngờ em vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn hi vọng và khóc mỗi đêm. Đôi khi khóc đến tuyệt vọng, đến mức phải ép bản thân nghĩ rằng anh không đáng để em yêu, anh ích kỷ. Thế mà hôm sau em lại hi vọng, lại chờ đợi. hic! Những tháng ngày đó chắc anh không thể hiểu được sự mệt mỏi khổ cực của em đâu! thời gian đó anh làm gì? có nghĩ đến em giấy phút nào không anh?( chắc là không, em hiểu anh mà)

Share this article:

Cô ngốc của chàng thủy thủ (1)
YÊU EM??? ANH DÁM KHÔNG???
google_ad_client = "pub-2021173099203299"; google_ad_slot = "6299370311"; google_ad_width = 336; google_ad_height =280;

Bình luận

 
No comments yet
Already Registered? Login Here
Guest
Thứ hai, 20 Tháng 1 2020
Bạn không có quyền để post bình luận.