Blog Hàng Hải VinaMaSo

This is some blog description about this site
Thanh Hương

...

Mệt quá! Một ngày…chẳng lấy gì làm vui vẻ… Cứ nghĩ mình cười, mình vui nhưng dường như chỉ là biểu hiện của bề ngoài… Thời gian trôi đi, con người cũng thay đổi… Vì sao, không thể như lúc đầu, không thể vui, không thể cười và tin vào 1 điều gì đó??? Niềm vui thì thoáng qua, nhưng nỗi buồn thì dai dẳng… Chẳng thể nào nói vui là có thể vui được ngay. Cũng chẳng thể lành được ngay những vết thương… Có những khi, tưởng là mình mạnh mẽ, nhưng tận sâu trong lòng, vẫn là sự yếu đuối mà thôi… Sao không thể quên, không thể nhìn mọi thứ lành lặn như ban đầu??? Vì, vỗn dĩ những gì đến với mình đã không lành lặn… Cứ gồng mình lên chịu đựng, nhưng thật ra vẫn chỉ là cái vỏ bọc bề ngoài thôi… Cái buồn, không phải vì những gì đã qua. Buồn vì nhận ra, mình đã thay đổi hơn những gì mình nghĩ….

...

Share this article:

Gia Linh

Xin lỗi anh ! em đang ngoại tình

 

...

Share this article:

Thanh Hương

Nếu muốn ly hôn, hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh

 

...

Share this article:

Thanh Hương

May mà em không xinh...

 

...

Share this article:

Gia Linh

For Mom

 

...

Share this article:

Thanh Hương

Hi

Tối qua người ta nhắn tin cho mình, người ta nói, không dám gọi cho mình vì mọi chuyện đều do người ta gây nên. Bảo có lẽ mình đã nói đúng. Người ta hối hận vì đã để mất lòng tin và tình cảm của mình, hối hận vì mình đã thay đổi, thành 1 người khác. Người ta bảo người ta lựa chọn sai rồi. ^^ Sao đọc những dòng này mình thấy buồn cười thế chứ. Giống như ăn cơm mà nhai phải sạn ấy.

...

Share this article:

Thanh Hương

Delete

Xem lại những entry của mình, thấy khác mình bây giờ quá! Cũng không còn cảm giác gì, cũng không dám đọc lại hết. Sợ tất cả những nỗi đau lại trở về trong lòng mình... Tự nhiên xóa đi. Xóa hết những gì đã qua, để không vấn vương gì nữa... Xóa những gì không xứng đáng, xóa đi một người không dành cho mình... Cho người ta vào quá khứ để sống vì hiện tại và tương lai...

...

Share this article:

hoacucdai

Giận anh, hãy mở quà…

Anh hay nhường nhịn và tôi cũng thường im lặng tự vấn lại mình, thành ra hai đứa hiếm khi cãi nhau. Anh cũng như tôi luôn sợ sự cáu giận để lâu gom lại, một ngày nổ bung ra thì nguy to. Hai đứa cứ mãi lo xa như thế.

Nhân ngày "không sinh nhật", anh ôm tặng tôi một hộp quà ghi tên "Trút giận" to cỡ màn vi tính 17 inch, dài bằng cái bàn phím, gói kỹ càng đặt trong chiếc túi với lời nhắn: "Giận anh, hãy mở quà". Tôi rất háo hức song lại không mong chờ ngày ấy. Thành ra cứ thấp thỏm, mở hay không.

Tôi gần như quên nó cho đến một ngày, anh khiến tôi cáu nên hằm hằm bỏ về trước. Anh không kịp đuổi theo... Về đến nhà, tôi điên tiết tắt điện thoại, nằm gác tay lên trán, mặt nóng bừng bừng. Đúng lúc ấy hộp quà treo trên tường đập vào mắt. Tôi liền hạ nó xuống, lấy dao dọc mở thật cẩn thận.

Một hộp nhỏ hơn nằm lọt bên trong hộp to ấy, phía trên dán tờ giấy: "Em giận anh thế cơ à? Sao không gặp thẳng anh nói chuyện, mở quà ra làm chi? Dù có thế nào anh cũng muốn nói với em: Hãy bình tĩnh người yêu dấu, anh luôn yêu em, vì em là lẽ sống của đời anh".

Tôi bất ngờ, tự dưng thấy nguôi nguôi khi nghĩ lại nguyên nhân khiến mình đùng đùng bỏ về cũng thật vô lý. Đang định dẹp tất cả sang một bên, lao đi tìm anh và làm hoà nhưng rồi tôi lại tò mò bóc tiếp, vì thấy tựa như búp bê Matrioshka của Nga, khi phía trong lại là hộp quà nhỏ hơn, trên mặt là một icon cười nhăn nhở, giơ tấm biển mang dòng chữ “Xin lỗi mà” ngộ nghĩnh, đáng yêu không thể tả. Kẹp phía trong có bức hình chúng tôi đang cười hạnh phúc bên nhau, và vẫn kèm theo hộp quà gói giấy màu bé hơn, trên là tấm hình có lẽ anh copy trên Internet. Một cậu bé mặt buồn thiu, đang cõng nặng trĩu trên lưng còng gập, dòng chữ "Hối hận" bằng tiếng Anh. Miệng "I'm sorry" nom thật tội nghiệp.

Tôi bật cười, không nén nổi háo hức, liền hăm hở mở. Bên trong là chiếc hộp nhỏ xinh bằng thuỷ tinh chứa năm mươi

đồng xu hai trăm đồng kêu leng keng vui tai tượng trưng cho tổng số tuổi của hai đứa. Đến lúc này thì tôi không còn giận anh một chút nào nữa. Giờ có mở thì cũng chỉ vì tò mò cố đi đến tận cùng của "câu chuyện" thôi chứ không phải trút giận gì ai.

Mỗi hộp quà mở ra là một câu nói vỗ về, động viên tôi và một đồ vật có ý nghĩa mang tính gợi mở, bất ngờ khiến tôi cứ trào nước mắt vì hân hoan, vì tình cảm bao la anh dành cho. Mỗi món quà nhỏ là mỗi lúc tôi dành một phút suy ngẫm để hiểu anh hơn, để thấy rằng anh thật quý giá.

Đến hộp trong cùng, bé nhất, chỉ nhỉnh hơn chiếc điện thoại một chút, bên ngoài ghi độc một dòng: "Mãi yêu em!" Trong đựng một trái tim màu tím thủy chung, làm bằng vải nhung mềm mại cùng một tấm giấy nhỏ gấp làm tư, anh viết: "Đây là trái tim anh, qua bao thời gian, thử thách sẽ vẫn trọn vẹn gần bên em, trao gửi đến em tình yêu chân thành nhất. Đừng giận anh nữa, em nhé!".

Nước mắt tôi đầm đìa, anh khi nào cũng thế, chín chắn và luôn suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi đắn đo chưa biết sẽ làm gì, liền mở điện thoại nhắn tin: "Em yêu anh!". Anh vui mừng, rối rít gọi lại, hỏi han. Tôi đi rửa mặt sau đó quay vào, gói ghém tất cả món quà theo thứ tự từ đầu, không để lại dấu vết...

Hôm sau anh đến chơi, thắc mắc nhìn hộp quà, rồi hóm hỉnh: "Đã mở "Trút giận" chưa?" Tôi vờ bình thản, mắt nhìn nghếch sang: "Mở ra làm gì, có thế mà cũng giận, đòi mở quà thì anh phải gửi tới em chục hộp nữa nhé!". Anh cười thật hiền: "Thế thì tốt, để em phải nghĩ, anh lo lắm". Tôi ngập ngừng: "Để anh phải lo lắng em cũng buồn lắm, em sẽ không giận anh đâu". Rồi tôi ra vẻ hậm hực: "Nhỡ không bao giờ em giận anh thì sao, cũng phải có hạn sử dụng để mở chứ?". Anh hét to: "Được thôi, đó sẽ là dịp kỉ niệm tám mươi năm ngày cưới".

Phải, đến một ngày anh với tôi mở ra và sẽ thấy, hộp trong cùng, bên cạnh trái tim tím kia là tờ giấy gấp tư, có dòng chữ của tôi viết lên mặt sau: "Em đã mở quà và em biết nó sẽ là lần duy nhất em giận anh, bởi bất cứ lý do nào để ta giận nhau cũng đều là ngốc nghếch. Sau này, có điều gì không hài lòng về anh, em sẽ gặp và góp ý thẳng thắn, tỏ rõ lòng mình. Bởi vì, em yêu anh!".

Tôi tin, anh sẽ không giận khi biết tôi đã nói dối là chưa mở quà. 

...

Share this article:

pepper

Hoa sữa mùa thu...

Ảnh hưởng của bão làm Hà Nội suốt ngày mưa. Buồn quá... Cái tiết trời thu chưa được tận hưởng mấy ngày đã phải lôi áo ấm ra mặc. Hoa sữa chưa kịp nở đã rụng đầy gốc. Ở Hà Nội có hai nơi ngập tràn hoa sữa, đó là đường Lê Đức Thọ đoạn sân vận động Quốc gia Mỹ Đình và đường vòng quanh hồ Linh Đàm. Đã có lúc, mình lang thang trên đường Lê Đức Thọ và đếm được hơn 184 cây hoa sữa ( vẫn còn sót :) ), nghĩa là cả hai bên sẽ rơi vào khoảng hơn 350 cây. Ai mà không chịu được mùi hoa sữa thì mùa thu sẽ chẳng thể nào thở được khi đi qua con đường này. Nhưng sẽ cực kì thích thú với những ai thích cảm nhận mùi hương ấy. Đi bộ dọc con đường, hít thật sâu đến căng lồng ngực cái hương thơm nồng nồng của hoa sữa, nhìn thật kĩ chùm hoa với những bông hoa li ti trăng trắng, dõi theo những bông hoa ấy xoay vòng vòng trong không trung cho tới khi tiếp đất. Cho tới tận lúc rơi xuống, những bông hoa ấy vẫn có cái đẹp riêng của nó. Dưới những tán cây um tùm xanh tốt là cả một rừng xác hoa phủ kín mặt đất, tạo thêm điểm nhấn cho phố phường. Nếu chị sandy nói rằng hoa phượng là đặc trưng của đất Cảng thì hoa sữa chính là đặc trưng của Thủ đô. Chẳng thế mà có biết bao nhạc sỹ viết về nó gắn liền với mảnh đất này, gửi gắm vào đó những tâm sự của chính mình hay của cả những người dân nơi đây. Hoa sữa thường nở 2 lần trong năm. Một lần nở, khoe hết cái hương thơm đặc trưng của nó, sau đó thì rụng xuống. Lần thứ hai, người ta sẽ ít cảm nhận được hơn vì hoa nở vội vàng và rồi kết trái, đậu hạt, lại phát tán đi xa, ươm thêm những mầm xanh mới. Tiếc là mùa thu năm nay đến và đi nhanh quá, chưa kịp cảm nhận hết cái tiết trời se lạnh của mùa thu, chưa được thực sự hít căng lồng ngực cái mùi hương quen thuộc ấy thì nó đã tàn rồi. Chẳng biết nó khác gì nhưng thấy mùa thu ở Hà Nội đặc trưng lắm. Chẳng biết còn có mấy thời gian để ở lại cái đất Thủ đô này, và cũng chẳng còn biết, mình có thể đi qua bao mùa thu nơi đây nữa. Nhưng chắc sẽ chẳng bao giờ quên được cái cảm giác đi dạo một mình nơi đó, nơi có biết bao kỉ niệm...

...

Share this article:

Thanh Hương

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối!

Trong bài nói chuyện trước hàng ngàn sinh viên của trường đại học danh tiếng Stanford vào ngày tốt nghiệp 12.6.2005, vị khách mời Steve Jobs đã kể rằng: “Tôi nhìn vào gương mỗi sáng và tự hỏi: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của đời mình, tôi có muốn làm trong hôm nay những gì mà tôi dự định không? Và bất cứ khi nào câu trả lời “Không” xuất hiện liên tục trong quá nhiều ngày, tôi biết tôi cần phải thay đổi thứ gì đó”.

...

Share this article: