Blog Hàng Hải VinaMaSo

This is some blog description about this site
Thanh Hương

Nhật ký của mẹ

http://www.youtube.com/watch?v=Pjr0SxcK30Y

...

Share this article:

Thanh Hương

Try up!

Hôm nay lại muốn viết mà chẳng biết viết gì...

...

Share this article:

Thanh Hương

^^

Lâu rồi không viết blog, cứ định viết rồi lại thôi. Hì. Mình vốn định để khi nào mọi chuyện ổn định thì sẽ viết...

...

Share this article:

hai_nam

Nghĩ về Em...

Nhiều khi...
Tàu hành trình ngần tháng trời trên biển không Mobile,không Innternet,...Hết ca trực Anh thường ra gắm Biển và nghĩ không biết giờ này Em đang làm gì?đang ở đâu?đang đi với ai?đang mặc áo màu gì...?
Nhiều khi...
Vì công việc Anh phải online,lướt web,check mail...Vậy mà theo thói quen vô thức cuối cùng Anh lại tìm đến những Folder những File có Album ảnh của Em rồi Anh lại ngắm nhìn,lại phân tích,lại bình luận,.....Về vẻ đẹp của Em một mình.
Nhiều khi...
Bước chân về phòng,ngước mắt nhìn quanh,mong ước 1 phép màu bất chợt,có Em nơi đó đợi Anh,dang tay chờ đón Anh như thể Anh là 1 báu vật của Em đã bị thất lạc từ lâu.
Nhiều khi...
Tình cờ nghe 1 bài hát quen thuộc mà ai đó Anh,Em trên Tàu mở to.Anh lại nghĩ đến là bản nhạc chờ mà Em cài trên điện thoại.lần đó Anh hỏi sao Em cài bài hát đó?Em cười và bảo Bạn nó tặng?hihi...Thật ra thì Anh đoán chắc những bản nhạc chờ đó là Em lựa trọn và muốn truyền tải tới Anh 1 thông điệp yêu thương nào đó?
Nhiều khi...
Anh đứng trước gương,tay chạm nhẹ nên chán,nên mắt,nên môi....Mong tìm lại hơi ấm của nụ hôn đầu!
Nhiều khi...
Xem TV,hoặc đi bờ bắt gặp những cặp đôi người nước ngoài tình tứ,hạnh phúc bên nhau.Mà Anh bỗng thấy tủi thân ghen tỵ nhưng cũng nhờ đó mà nhận ra bản thân Anh có khả năng chờ đợi,có bản lĩnh từ bỏ tất cả.Chỉ dành lại tình cảm cho 1 người duy nhất,quan trọng.
Nhiều khi...
Thèm nghe một tiếng cười,một tiếng gọi: Anh ơi! OX ơi.....!
Như một giấc mơ qua,kéo Anh chợt tỉnh dậy trong hoài niệm!

...
Chuyên đề:

Share this article:

pepper

Tâm trạng.

Biết rằng viết entry này thể nào cũng bị mọi người mắng, nhưng vẫn cứ viết. hôm nay tâm trạng quá. Chiều nay về sớm, một mình lang thang ra bờ hồ ngồi từ lúc 4 giờ đến tận 7 giờ, chẳng thiết làm gì nữa cả. hình như là cái cảm giác không chấp nhận số phận. quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là chuyện người ta có người yêu, và mình thì không thể chấp nhận cái sự thật đấy. và càng đau lòng hơn nữa khi biết người đó là ai, biết cái chuyện họ tình cờ gặp nhau, tình cờ quen nhau và nảy sinh tình cảm. tất cả đều là một sự sắp đặt. thật là nực cười. Lần thứ hai biết được rằng họ có người yêu. Hai lần tim đau nhói. Cứ nghĩ tới cảnh mình ngồi đây buồn hiu và  người ta đang quan tâm đến ai kia không phải là mình lại thấy đau đau. Uh,người ta đã trải qua những cảm giác đủ để đêm về phải nghĩ lại. Đã cùng nhau ngắm biển, cùng nhau đi dạo, cùng nhau che chung một cái ô. Tất cả những chuyện đó xảy ra vào đúng lúc tâm hồn rung động. Một sự gặp gỡ tình cở, đủ để nảy sinh tình cảm thay thế cho những gì chúng ta đã trải qua. Anh đã khác rồi, anh không còn giống như ngày xưa nữa. trước người ta, anh không còn mạnh mẽ mà yếu đuối, không còn lạnh lùng mà tha thiết, không còn vị tha mà ích kỉ. Người em yêu đã khác rồi. Em yêu anh của ngày xưa và anh của ngày xưa đã không còn tồn tại nữa. Anh đã từng hứa sẽ không bao giờ làm em tổn thương nhưng anh đã làm em tổn thương quá nhiều. Và lẽ ra, với tính cách của mình, em phải thấy rằng, đó không còn là người phù hợp với mình nữa. cái quan điểm yêu đương chỉ yêu người có công việc ổn định và cực kì chung thủy hình như đã bị em vứt vào sọt rác rồi. cảm giác bây giờ là đau... và lo lắng. đau khi biết được rằng, rồi mình sẽ chẳng thể quay lại, cái đã từng thuộc về mình đã tuột khỏi tầm tay. nhưng sao em vẫn lo, vẫn sợ rằng rồi một ngày nào đó, người kia sẽ không đem lại hạnh phúc cho anh, mà anh một lần nữa lại bị tổn thương. sợ lắm... không muốn anh đau, trong khi bản thân mình đang rất đau. Đã tự hứa sẽ quên hết đi để một ngày con tim vui trở lại, nhưng sao khó quá.

...

Share this article:

xinyou

dont want!

   Tại sao lại yêu anh- một người thủy thủ. Chẳng phải anh đã nói đừng yêu anh, sẽ khổ lắm sao? Sao không nghe? Những khó khăn cứ nghĩ là đơn giản. Như mỗi lần mất sóng, kêu anh cứ đi đi, cho gần ngày anh về, để rồi hụt hẫng, trống trải, chơi vơi sau tiếng tút tút. Valentine, 8-3, sinh nhật, thấy tràn ngập hoa khắp nơi, thấy người ta bên nhau cười hạnh phúc, em cũng cười, rồi thoáng chốc lại chạnh lòng. Bạn bè rủ đi chơi, nhưng anh cũng đang không em giữa chốn xa lạ ấy, sao em có thể vui vẻ bên bạn bè. Giá như em là một đứa vô tâm, hay giá như em chỉ cần vô tư hơn một chút nữa, em sẽ có thể quên anh một chút và vui vẻ cho riêng mình. Nhưng niềm vui nào của em cũng không có anh, nỗi buồn nào của em cũng không có anh, thành công không anh, thất bại cũng không anh, em tự nhủ nếu đã không có anh thì không ai có thể thay thế, em cứ bước tiếp một mình. Em viết mail, em gửi, em viết, rồi lại gửi, có ngày nào là không có thư cho anh, em gom góp cuộc sống của em trong đó, gom góp niềm vui nỗi buồn trong đó, em gửi cho anh, anh sẽ đọc, nhưng sao đôi khi em thấy em nhỏ bé chơi vơi và cô độc giữa cuộc đời này, những lúc đó anh đang ở đâu, đang làm gì, có biết em của anh đang cần anh đến thế nào...

...

Share this article:

pepper

Buông tay!

Có lẽ đã đến lúc phải buông tay rồi. thời gian hơn 2 năm là quá đủ cho sự chờ đợi. thời gian thay đổi, con người thay đổi. khi em nhận được cái tin ấy, em nghĩ rằng đã đến lúc phải từ bỏ rồi. dù nói rằng em đón nhận nó một cách bình thản, nhưng em không thể ngăn cản nước mắt mình rơi. Tự hứa đây sẽ là lần cuối cùng em khóc cho mối tình đầu của mình. khi anh đã có người khác, khi anh sống vui vẻ, hạnh phúc bên người đó, nghĩa là em không còn phải lo lắng gì nữa. đã có người khác thay thế em lo lắng cho anh, chăm sóc anh. Vậy là em vui rồi! dù hạnh phúc đó không phải do em mang lại, nhưng chỉ cần anh vui là em cũng có thể mỉm cười rồi. chia tay mối tình đầu, cả quãng thời gian sinh viên của em gắn liền với nó. Em biết rằng rồi sau này, em sẽ chẳng thể nào có được một tình yêu trong sáng như thế nữa. rồi sẽ là những lo lắng kiểu như người ấy có phải là người tốt không?  người ta có thật lòng với mình không? và liệu người ta có đảm bảo được cuộc sống của mình sau này không? … vân vân và vân vân… chẳng ai muốn chuyện tình của mình kết thúc bằng việc mỗi người đi một ngả, nhưng có trách thì phải trách ông trời không xe duyên cho chúng ta. Em luôn tâm niệm một điều rằng, sẽ chỉ yêu một người mà thôi. Nhưng… có lẽ em đã chọn nhầm người. em không thể đem lại hạnh phúc cho anh thì sẽ có người khác. ai cũng có một nửa của riêng mình, và em không phải là của anh. Tạm biệt anh, chàng thủy thủ của em. Sẽ chẳng có lí do gì để em tham gia vào diễn đàn này nữa, vì tình yêu của em với anh đã không còn. ở đây em có thể hiểu hơn về cuộc sống của anh, cũng như biết được những gì em sẽ phải đối diện sau này. Chấm dứt tất cả nghĩa là em chẳng còn phải quan tâm xem sau này anh sẽ thế nào, anh sẽ gặp phải những khó khăn gì, và em sẽ phải làm gì những khi vắng anh. Nhưng ở đây em có một mái nhà, với bác Haiau và bác Steam tuy là U50 nhưng vẫn rất vui tính và hóm hỉnh, với chị Nevermind và chị Light giàu kinh nghiệm trong chốn tình trường với các anh, với chị Sandy và giấc mơ có những đứa bé xinh xắn trong tương lai, với chị Miss mà em có nét gì đó đồng cảnh ngộ, với chị Sô và chị trangvp thoắt ẩn thoắt hiện, với chị Lotus với những câu chuyện  hứa hẹn nhiều kịch tính… ở đây em được chia sẻ nhiều lắm. mỗi sáng thức dậy em với tay lấy điện thoại để vào diễn đàn theo dõi diễn biến của nhà mình, đọc và cười với những câu nói hóm hỉnh của mọi người, cùng tham gia bình luận những chuyện trên trời dưới biển của những bà chị có anh giai xa nhà. Có lẽ cuộc sống đã vui vẻ trở lại nếu em không nhận được lời nhắn nhủ từ anh. Nhưng em sẽ vẫn ở lại đây, dù em không trở thành người thân thủy thủ. Dẫu biết rằng mỗi khi vào đây, em sẽ nhớ anh nhiều lắm. nhưng không sao, thời gian sẽ giúp em cân bằng lại tất cả, và em còn có những lời động viên của mọi người, em còn được mọi người chia sẻ. Mong rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với anh!

...

Share this article:

Gia Linh

CAFE TRỨNG

Hôm nay , lâu lâu mới đi họp lớp. Lại hẹn nhau ở CAFE Giảng. Bọn lớp câp III của mình vẫn giờ " cao su " như thế làm mình ngồi chờ hết cả hơi. Giờ “ có tuổi” rồi nên là đợi chờ nó cũng không được kiên nhẫn cho “lém” khà khà. May mà gọi một cốc CAFE trứng nên cũng đỡ hj hj .Tự nhiên , lại thấy nhớ OX thế không biết . Hồi mới cưa cẩm , sáng nào ông xã cúng tới đèo đi ăn sáng và uống cafe .Mà món cafe trứng là món khoái khẩu nhất của ông xã. Ngày bé mình cũng đã từng thích món trứng đánh kem rồi . Hồi đấy thấy bà Dì mới sinh em bé toàn bồi dưỡng bằng món trứng đánh kem , mình cũng thèm lắm . Cũng bắt chiếc ngồi cặm cụi hai chân kẹp vào cái cốc liên xô cũ , hai tay xoay cái đánh trứng (thủ công ý mà làm bằng đũa ) ngồi xoay lấy xoay để cho trứng chín bông lên và ăn, với một chút đường nhấm nháp vào thấy vị ngọt quện lại tan ngay trong lưỡi. Đừng nghĩ là nó tanh, dù có cho đá hay ko thì trứng đã chín rồi thì ko thể tanh được nữa . Bây giờ hiện đại đã có máy đánh rất nhanh .Lại cho thêm tý cafe vào ( cafe việt nam chứ không phải loại capuchino đâu ) thì …cứ gọi là hjhj … vị đắng của cafe quện vào với vị béo của bọt trứng thì còn gì tuyệt bằng nữa ? Nghĩ đến là lại thèm . Nhưng mà nghe người ta nói uống nhiêu cafe là dễ bị sạm da và xấu lắm. Mà cafe lại cho kem trứng vào thì ......TRỜI ƠI BÉOOO...... nhưng thôi vì sự nghiệp ăn uống hjhjhj. Post anh mới chụp lên cho cả nhà thèm nhé. A` mà không sợ H5N1 đâu nhé

...

Share this article:

xinyou

Thế mà... vẫn chưa một lần em biết mùi vị của biển...

Chuỗi ngày hối hả trôi qua. Đến bây giờ lại có thời gian rảnh rỗi để viết 1 cái entry như dự định từ lâu, mà vẫn đang tha thẩn không biết cái title sẽ là gì, nhưng giọng văn sẽ buồn buồn đây! hề hề...

...

Share this article:

Thanh Nam

Không chủ đề

Cả tháng chết tiệt này chẳng làm được việc gì thành công cả....

...

Share this article: