1. PuPo
  2. Câu lạc bộ những người đi biển
  3. Thứ sáu, 17 Tháng 4 2009
  4.  Subscribe via email
Năm vừa rồi bạn mình có đứa em trai thi đại học, cậu ta định đăng ký thi khoa lái ĐH Hàng Hải với lý do "em thấy mấy anh đi tàu lương cao lắm" http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/37.gif. Bạn mình khuyên mãi mới chịu đổi sang khoa kinh tế. Chẳng biết gì nhưng mà cứ nói, nói sai tất sẽ có người sửa. Cả mình và bạn mình chẳng đi tàu bao giờ, mà quen mấy bác đi tàu, thì 10 bác phải có tới 8 bác than "buồn lắm".
Mà buồn cũng phải nhỉ? Cứ ngày ngày loanh quanh trên tàu, bên phải là biển, bên trái là biển, phía trước cũng biển, phía sau cũng biển. Ra vào cũng chỉ mấy anh em trên tàu. Thì dù có yêu biển đến mức nào, cũng có lúc thấy ngán ngẩm.
Lương thì cũng có cao hơn mấy bác trên bờ, nhưng mình nghĩ có thể cái gì cũng có giá của nó. Công việc nặng nhọc hơn, thời gian làm nhiều hơn (hình như dưới tàu làm 10tiếng/ngày phải không các bác?), nguy hiểm nhiều hơn, ...v...v...
Các bác đã và đang đi tàu rồi, lên tiếng đi cho mọi người hiểu những tâm sự những gì mà các bác đã trải qua. Hihi không biết bé nào đã lỡ yêu chàng đi tàu có vào đọc mà thông cảm hơn không.
Lên tiếng để cho những người không biết mỗi khi nhắc đến nghề đi biển đừng nghĩ ngay đến "lương cao lắm", mà còn có "nỗi buồn người đi biển" cơ mà (Hơ, theo như em được biết thì đầy người làm nghề đi biển nhưng "lương thấp lắm" chứ không cao như mọi người vẫn nghĩ nhỉ)
Comment
There are no comments made yet.
Ocean Star Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Năm vừa rồi bạn mình có đứa em trai thi đại học, cậu ta định đăng ký thi khoa lái ĐH Hàng Hải với lý do "em thấy mấy anh đi tàu lương cao lắm" http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/37.gif.


Lương cao là Sĩ quan quản lý thôi chứ thợ máy, thủy thủ chưa chắc đủ tiêu đâu bạn ạ. Nhất là lại hay vào cảng thì ăn chịu là cái chắc.http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/4.gif
Cái buồn duy nhất của nghề biển là thiếu thông tin chứ biển thay đổi liên tục, nếu mình thích quan sát thì lúc nào cũng có cái mới lạ, không buồn đâu.

Tôi thích nhất những lúc neo đầu luồng chờ vào cảng hoặc neo tránh gió bày ra ăn uống, câu cá, mực... chấm wasabi.
Những đêm trời yên biển lặng, mắc cái võng nằm ngắm sao rơi trên biển nghe sóng vỗ rì rào, hít thở không khí cực kỳ trong lành.

Cam đoan là không bao giờ người trên bờ có cảm giác đó.
Comment
There are no comments made yet.
steamaway Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Năm vừa rồi bạn mình có đứa em trai thi đại học, cậu ta định đăng ký thi khoa lái ĐH Hàng Hải với lý do "em thấy mấy anh đi tàu lương cao lắm" http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/37.gif. Bạn mình khuyên mãi mới chịu đổi sang khoa kinh tế. Chẳng biết gì nhưng mà cứ nói, nói sai tất sẽ có người sửa. Cả mình và bạn mình chẳng đi tàu bao giờ, mà quen mấy bác đi tàu, thì 10 bác phải có tới 8 bác than "buồn lắm".
Mà buồn cũng phải nhỉ? Cứ ngày ngày loanh quanh trên tàu, bên phải là biển, bên trái là biển, phía trước cũng biển, phía sau cũng biển. Ra vào cũng chỉ mấy anh em trên tàu. Thì dù có yêu biển đến mức nào, cũng có lúc thấy ngán ngẩm.
Lương thì cũng có cao hơn mấy bác trên bờ, nhưng mình nghĩ có thể cái gì cũng có giá của nó. Công việc nặng nhọc hơn, thời gian làm nhiều hơn (hình như dưới tàu làm 10tiếng/ngày phải không các bác?), nguy hiểm nhiều hơn, ...v...v...
Các bác đã và đang đi tàu rồi, lên tiếng đi cho mọi người hiểu những tâm sự những gì mà các bác đã trải qua. Hihi không biết bé nào đã lỡ yêu chàng đi tàu có vào đọc mà thông cảm hơn không.
Lên tiếng để cho những người không biết mỗi khi nhắc đến nghề đi biển đừng nghĩ ngay đến "lương cao lắm", mà còn có "nỗi buồn người đi biển" cơ mà (Hơ, theo như em được biết thì đầy người làm nghề đi biển nhưng "lương thấp lắm" chứ không cao như mọi người vẫn nghĩ nhỉ)


Đúng, cái gì cũng cái giá của nó, giá của vàng không thể mua bằng cái giá của đồng thau, đúng không? Cậu không phải là dân đi biển nên khống thấy cái giá trị của môi trường làm việc trên biển. Với cá nhân tớ, những năm đi biển đã tôi luyện tớ nên người. Điều đó không chỉ đúng đối với tớ mà đối với tất cả những ai đã rthành đạt từ môi trường ấy.

Tớ nghĩ cậu đã có suy nghĩ không đúng mực về nghề này.
Comment
There are no comments made yet.
PuPo Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Đúng, cái gì cũng cái giá của nó, giá của vàng không thể mua bằng cái giá của đồng thau, đúng không? Cậu không phải là dân đi biển nên khống thấy cái giá trị của môi trường làm việc trên biển. Với cá nhân tớ, những năm đi biển đã tôi luyện tớ nên người. Điều đó không chỉ đúng đối với tớ mà đối với tất cả những ai đã rthành đạt từ môi trường ấy.

Tớ nghĩ cậu đã có suy nghĩ không đúng mực về nghề này.


--------> Câu này thì có vẻ đúng đấy. http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/32.gif Tớ không phủ nhận giá trị của môi trường làm việc trên biển. Tớ và chồng tớ yêu nhau từ hồi còn đi học, bây giờ ra trường mới đi tàu được 1nam mà rắn rỏi và suy nghĩ chín chắn hơn trước nhiều. Nhưng mà quả thật tớ thấy nghề này buồn thực sự, con người chứ có phải gỗ đá đâu mà đi liên tù tì mấy tháng trời xa nhà mà không cảm thấy buồn. Tớ đã có dịp lên tàu chơi, thấy mỗi người có 1 cái phòng riêng, xung quanh là những bức tường sắt, giống như mình đang ngồi trong 1 cỗ máy, chẳng thú vị chút nào. Ông chồng tớ thì không kêu ca bao giờ, nhưng mà tự tớ không thích cái nghề này, cho nên nhiều khi nhìn thấy mặt tiêu cực thôi. Dù thế nào thì sau này con, em hoặc bất cứ ai quen tớ mà muốn học hoặc làm nghề đi biển thì tớ cũng sẽ khuyên là không.
Comment
There are no comments made yet.
Vinic Man Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
PuPo không đi biển nên không hiểu!
Tớ đi biển được 5 năm, sau đó lên bờ. Giờ vẫn rất nhớ nghề, thỉnh thoảng nhìn thấy tàu bè là lòng cứ nôn nao.

Còn chuyện vất vả thì chưa hẳn đã đúng. Tớ lên bờ được 3 năm rồi và thấy công việc hiện tại của tớ vất vả hơn đi tàu rất nhiều.

Ngày đi tàu, tớ đi đến chức danh phó 2. Hồi đó, tàu toàn chạy các tuyến xa băng qua các đại dương. Cứ 12 giờ đến 16 giờ tớ trực ca. Sau đó ra boong tập tạ, chạy, rồi ngắm biển. Đến bữa tối thì ăn uống, nhậu nhẹt, hát karaoke. Đêm lại đi ca tiếp, sáng ra về ngủ một mạch. Có gì là vất vả đâu.
Sướng nhất những lúc tàu neo, cả tàu đua nhau đi câu, tập thể dục. Rồi thì lại tổ chức các cuộc thi trên tàu. Nếu tàu không hàng, anh em dọn sạch hầm rồi trèo xuống chia đội đá bóng với nhau.

Những lúc sóng gió cũng là những lúc đáng nhớ. Những lúc vật lộn với sóng gió đó, tớ cảm giác như mình mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn.

Nói chung nhiều kỷ niệm đẹp lắm. Những người không đi biển thì không thể có các cảm giá đó để có thể tự hào mình là dân biển được.
Comment
There are no comments made yet.
steamaway Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
--------> Câu này thì có vẻ đúng đấy. http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/32.gif Tớ không phủ nhận giá trị của môi trường làm việc trên biển. Tớ và chồng tớ yêu nhau từ hồi còn đi học, bây giờ ra trường mới đi tàu được 1nam mà rắn rỏi và suy nghĩ chín chắn hơn trước nhiều. Nhưng mà quả thật tớ thấy nghề này buồn thực sự, con người chứ có phải gỗ đá đâu mà đi liên tù tì mấy tháng trời xa nhà mà không cảm thấy buồn. Tớ đã có dịp lên tàu chơi, thấy mỗi người có 1 cái phòng riêng, xung quanh là những bức tường sắt, giống như mình đang ngồi trong 1 cỗ máy, chẳng thú vị chút nào. Ông chồng tớ thì không kêu ca bao giờ, nhưng mà tự tớ không thích cái nghề này, cho nên nhiều khi nhìn thấy mặt tiêu cực thôi. Dù thế nào thì sau này con, em hoặc bất cứ ai quen tớ mà muốn học hoặc làm nghề đi biển thì tớ cũng sẽ khuyên là không.


Té ra "cậu" PUPO là một phu nhân của một tay xích lô nước và té ra "Cậu" mở ra tô píc này là để muốn làm cho nỗi buồn của mình, thay vì nỗi buồn của người, được khuây khỏa.

Thực tình mà nói tôi chưa bao giờ có cảm giác buồn chán khi sống và làm việc trên một con tàu. Nỗi buồn mà pupo nói tới tôi đã để nó...ở nhà cho...vợ tôi trong những tháng ngày tôi lênh đênh trên biển. Tôi nhận thấy các cô đều vượt qua đựoc nỗi buồn ấy và thực sự trở thành chỗ dựa tinh thần cho các tay xích lô để họ không phải phân tâm về hậu phương của mình mà an tâm làm việc. Cá nhân tôi đánh giá rất cao những hy sinh như vậy của các cô.

Đàn ông coi sự nghiệp quan trọng như gia đình mình. Tuy nhiên theo thiên chức họ dành nhiều thời gian cho sự nghiệp hơn là cho gia đình. Rất may là cũng theo thiên chức, vợ của họ đã gánh lấy phần trách nhiệm mà người đàn ông đã sao nhãng đi. Khi mà ông xã của Pupo vẫn đang yêu nghề thì Pupo hãy cố gắng đừng làm cho nhiệt tình đó nguội lạnh. Đàn ông không còn sự nghiệp đồng nghĩa với sự sụp đổ của gia đình.
Comment
There are no comments made yet.
pilotco2 Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
PuPo không đi biển nên không hiểu!
Tớ đi biển được 5 năm, sau đó lên bờ. Giờ vẫn rất nhớ nghề, thỉnh thoảng nhìn thấy tàu bè là lòng cứ nôn nao.
.


Nhớ với 1 nỗi nhớ rất khó diễn tả. Nôn nao trong lòng.
Comment
There are no comments made yet.
VSP Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Đúng, cái gì cũng cái giá của nó, giá của vàng không thể mua bằng cái giá của đồng thau, đúng không? Cậu không phải là dân đi biển nên khống thấy cái giá trị của môi trường làm việc trên biển. Với cá nhân tớ, những năm đi biển đã tôi luyện tớ nên người. Điều đó không chỉ đúng đối với tớ mà đối với tất cả những ai đã rthành đạt từ môi trường ấy.

Tớ nghĩ cậu đã có suy nghĩ không đúng mực về nghề này.


--------> Câu này thì có vẻ đúng đấy. http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/32.gif Tớ không phủ nhận giá trị của môi trường làm việc trên biển. Tớ và chồng tớ yêu nhau từ hồi còn đi học, bây giờ ra trường mới đi tàu được 1nam mà rắn rỏi và suy nghĩ chín chắn hơn trước nhiều. Nhưng mà quả thật tớ thấy nghề này buồn thực sự, con người chứ có phải gỗ đá đâu mà đi liên tù tì mấy tháng trời xa nhà mà không cảm thấy buồn. Tớ đã có dịp lên tàu chơi, thấy mỗi người có 1 cái phòng riêng, xung quanh là những bức tường sắt, giống như mình đang ngồi trong 1 cỗ máy, chẳng thú vị chút nào. Ông chồng tớ thì không kêu ca bao giờ, nhưng mà tự tớ không thích cái nghề này, cho nên nhiều khi nhìn thấy mặt tiêu cực thôi. Dù thế nào thì sau này con, em hoặc bất cứ ai quen tớ mà muốn học hoặc làm nghề đi biển thì tớ cũng sẽ khuyên là không.


@ PuPo: Ngoài những dịch vụ liên lạc với tàu mà em đã biết. Bên Anh chuẩn bị có dịch vụ mới, theo dịch vụ này thì em có thể nhìn thấy Ông xã đang làm gì trên tàu. Em có đăng ký không ?
Em không phải lo các Anh ấy biến thành gỗ đá đâu. Em đã đọc những gì Anh Vinic Man viết đấy, AE phải tạo ra niềm vui chứa. Ngoài ra khi lên bờ có nhiều dịch vụ tốt lắm.
Comment
There are no comments made yet.
tranhungthinh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Năm vừa rồi bạn mình có đứa em trai thi đại học, cậu ta định đăng ký thi khoa lái ĐH Hàng Hải với lý do "em thấy mấy anh đi tàu lương cao lắm" http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/37.gif. Bạn mình khuyên mãi mới chịu đổi sang khoa kinh tế. Chẳng biết gì nhưng mà cứ nói, nói sai tất sẽ có người sửa. Cả mình và bạn mình chẳng đi tàu bao giờ, mà quen mấy bác đi tàu, thì 10 bác phải có tới 8 bác than "buồn lắm".
Mà buồn cũng phải nhỉ? Cứ ngày ngày loanh quanh trên tàu, bên phải là biển, bên trái là biển, phía trước cũng biển, phía sau cũng biển. Ra vào cũng chỉ mấy anh em trên tàu. Thì dù có yêu biển đến mức nào, cũng có lúc thấy ngán ngẩm.
Lương thì cũng có cao hơn mấy bác trên bờ, nhưng mình nghĩ có thể cái gì cũng có giá của nó. Công việc nặng nhọc hơn, thời gian làm nhiều hơn (hình như dưới tàu làm 10tiếng/ngày phải không các bác?), nguy hiểm nhiều hơn, ...v...v...
Các bác đã và đang đi tàu rồi, lên tiếng đi cho mọi người hiểu những tâm sự những gì mà các bác đã trải qua. Hihi không biết bé nào đã lỡ yêu chàng đi tàu có vào đọc mà thông cảm hơn không.
Lên tiếng để cho những người không biết mỗi khi nhắc đến nghề đi biển đừng nghĩ ngay đến "lương cao lắm", mà còn có "nỗi buồn người đi biển" cơ mà (Hơ, theo như em được biết thì đầy người làm nghề đi biển nhưng "lương thấp lắm" chứ không cao như mọi người vẫn nghĩ nhỉ)


nghe khó vào tai quá,! nếu cái gì cũng sợ buồn, than hoài thì làm được cái việc gì ra hồn ?! trong cuộc sống nghề nghiệp đôi khi quan trọng là phải biết hy sinh chút ít, để đôỉ đạt được công việc yêu thích, hứng thú và đam mê hài lòng vơí môĩ công việc riêng của môĩ ngươì chứ:)http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/45.gif vậy đơì mơí đâỳ thêm nhiêù nghĩa chứ, Ai cũng nghĩ như Pupo thì ai sẽ vận chuyển hàng hoá cho xã hôị , môĩ hộ gia đình, như là bạn lâý đâu thức ăn mà ăn, quần áo ở đâu mà mặc, ....v.v. ! http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/13.gif! còn nêú em của bạn bạn muốn có nghề nghiệp vơí mức lương cao thì có thể kiếm từ việc buôn thuốc phiện , trùm buồn lâụ kìa:D haha ( giỡn tí)http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/24.gif
Comment
There are no comments made yet.
Sunflower Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Năm vừa rồi bạn mình có đứa em trai thi đại học, cậu ta định đăng ký thi khoa lái ĐH Hàng Hải với lý do "em thấy mấy anh đi tàu lương cao lắm" http://www.vinamaso.net/forum/richedit/smileys/YahooIM/37.gif. Bạn mình khuyên mãi mới chịu đổi sang khoa kinh tế. Chẳng biết gì nhưng mà cứ nói, nói sai tất sẽ có người sửa. Cả mình và bạn mình chẳng đi tàu bao giờ, mà quen mấy bác đi tàu, thì 10 bác phải có tới 8 bác than "buồn lắm".

Nếu bạn có chồng đi biển mà bạn phát biểu thế này thì chứng tỏ chồng bạn không phải là con của biển rồi. Vì những ai đã từng lênh đênh sóng nước đều có 1 tình yêu sâu nặng với biển. Và nếu người vợ đồng cảm, chia sẻ với chồng thì tình cảm ấy sẽ được trân trọng, nâng niu.
Chồng mình đã từng đi biển, có hôm mình thấy lúi cúi ngồi xem lại ảnh, video....hồi trên tàu 1 cách say sưa. Rồi lèm bèm: Em ơi xem cái này, nghe cái kia này....rộn hết cả lên. Được 1 lúc mặt đần ra kiểu mắt nhìn xa xăm ====> hồi yêu mình chả bao giờ thấy nhớ kiểu ấyhttp://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/4.gif
Comment
There are no comments made yet.
oceandream Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Nếu bạn có chồng đi biển mà bạn phát biểu thế này thì chứng tỏ chồng bạn không phải là con của biển rồi. Vì những ai đã từng lênh đênh sóng nước đều có 1 tình yêu sâu nặng với biển. Và nếu người vợ đồng cảm, chia sẻ với chồng thì tình cảm ấy sẽ được trân trọng, nâng niu.
Chồng mình đã từng đi biển, có hôm mình thấy lúi cúi ngồi xem lại ảnh, video....hồi trên tàu 1 cách say sưa. Rồi lèm bèm: Em ơi xem cái này, nghe cái kia này....rộn hết cả lên. Được 1 lúc mặt đần ra kiểu mắt nhìn xa xăm ====> hồi yêu mình chả bao giờ thấy nhớ kiểu ấyhttp://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/4.gif
Phải nói thật em mới đi thực tập 1 tuần trên biển, vất vả thì cũng ko có gì nhưng khi trực ca đêm lúc tàu neo có cảm giác buồn và cô đơn.Nhưng khi về bờ rồi lại ao ước được nhanh chóng xuống tàu,đúng như anh vinic man nói "Giờ vẫn rất nhớ nghề, thỉnh thoảng nhìn thấy tàu bè là lòng cứ nôn nao".Có lẽ những người đi biển như chúng ta ai cũng có 1 chút tình cảm lưu luyến với biển.Và em nghĩ chỉ có những người trong nghề đi biển mới hiểu hết tâm trạng của người đi biển.Em thấy rằng chồng chị sunflower thật hạnh phúc vì có sự đồng cảm và sẻ chia từ 1 người vợ như chị.Bất cứ 1 người đi tàu nào cũng mong muốn có được 1 hậu phương vững chắc như anh nhà
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Em thấy mấy chị vợ của các anh làm nghề đi biển có vẻ than phiền nhiều về vấn đề chồng xa nhà quá.Em hiện tại cũng là một sinh viên ngành đi biển ( cụ thể là ngành lái) Em thấy ngành này thú vị đấy chứ.Và em nghĩ người thân của những người đi biển phải thấy tự hào mới đúng chứ.
tự hào vì mình là người thân của những người làm được những việc mà nhiều người có muốn cũng ko làm được
đó là trinh phục những con sóng lớn.chắc gì đã có nhiều người biết được đại dương rộng lớn từng nào phải ko?
phải tự hào vì điều đó mới đúng chứ.cứ biết kêu buồn hoài thôi.Chẳng nhận xét đc mặt tích cực của ngành này gì cả.
Thế này thì làm sao làm được hậu phương vững cho những người đi biển đc !http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/32.gifhttp://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/39.gif
Comment
There are no comments made yet.
dolphin Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Thực ra nên đi biển hay không tùy thuộc vào mỗi người, vấn đề không phải là buồn hoặc yêu biển hay không mà là hoàn cảnh có thích hợp hay không, thời trẻ ai chẳng muốn đi biển nhưng có vợ con rồi thì chắc ai cũng phải suy nghĩ đắn đo.

Nếu bạn có chồng đi biển mà bạn phát biểu thế này thì chứng tỏ chồng bạn không phải là con của biển rồi. Vì những ai đã từng lênh đênh sóng nước đều có 1 tình yêu sâu nặng với biển. Và nếu người vợ đồng cảm, chia sẻ với chồng thì tình cảm ấy sẽ được trân trọng, nâng niu.


Hình như Sunflower cưới chồng lúc chồng không đi biển nữa thì phải http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/65.gif
Comment
There are no comments made yet.
Bobby Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo

Hình như Sunflower cưới chồng lúc chồng không đi biển nữa thì phải http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/65.gif


Bác "Cọc buộc thuyền" nói chuẩn không cần chỉnh. Chị Sun nhà mình chưa từng được nếm vị nhớ chồng đi biển. Kekeke!
Comment
There are no comments made yet.
Sunflower Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Thực ra nên đi biển hay không tùy thuộc vào mỗi người, vấn đề không phải là buồn hoặc yêu biển hay không mà là hoàn cảnh có thích hợp hay không, thời trẻ ai chẳng muốn đi biển nhưng có vợ con rồi thì chắc ai cũng phải suy nghĩ đắn đo.

Hình như Sunflower cưới chồng lúc chồng không đi biển nữa thì phải http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/65.gif

Có thể. Nhưng nếu nói về tình yêu với biển và những con tàu thì vợ chồng tớ chưa biết ai hơn ai. Tớ là dân biển và làm đóng tàu mà. Vậy nên cái này chưa phân định. Tớ nói dựa trên 1 phần tình cảm của tớ dành cho biển.
@bobby: Chưa đòi khao cái vụ Vinic đâu mà vào đây hóng hớt. Em mới úthttp://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/4.gif
Comment
There are no comments made yet.
vuquangmol Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Em đang thi nốt học kì cuối! Vậy là sắp thực hiện được ước nguyện của mình rồi. Làm một người con của biển. Trong những gì đã qua, tôi đã có 3 tuần sống và làm việc trên tàu. Không dài nhưng đó là những thời gian đáng nhớ của thời sinh viên sắp qua. Ngày tôi thi vào khoa Máy trường Hàng Hải tôi đâu có dự định trc nhưng ngày qua ngày tôi đã thực sự thấy yêu nghề này. không phải vì kiếm đc nhiều tiền hơn đâu vì cái gì đó cg không biết. Mọi người khuyên kiếm tìm bạn gái đi... hihi tôi vẫn chưa có vì ng tôi muốn tìm phải cảm thông cho tôi, yêu thương tôi, yêu biển. Không dưới 1 lần tôi khẳng định mình là người con của biển. Những ng đi biển là những con ng gan dạ nhất dũng cảm nhất bản lĩnh nhất và cũng là thơ mộng nhất. Hỏi tôi thích hát những bài hát nào thì đó là những bài viết về biển... hát với một tình yêu sâu lắng. Không có bài nào vui nhộn chỉ có những bài trầm lắng ưu tư vì họ luôn nghĩ về gia đình vì nơi đấy là sức mạnh của họ. Hãy làm chỗ dựa vững chăc cho chúng tôi. Hè này...thi xong...đầu tháng 7 này thôi... coi thi xong đại học... tôi sẽ xa Việt Nam...đi thực tập... Chắc chắn rất buồn và nhớ quê hương
Comment
There are no comments made yet.
tamotoji Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Điều này có lẽ dễ trả lời với những người đi biển. Nhiều người trong số họ từ rất sớm đã được nghe, tiếp xúc với những gì liên quan đến tàu, đến biển qua người thân, qua những trang sách truyện, hay phim ảnh về cuộc đời người đi biển. Những trải nghiệm ban đầu dần hun đúc sự khao khát khám phá, phiêu lưu. Và nhiều người vì thế đã tìm đến với ngành hàng hải.

Ngoài ra, còn có lý do khá thực tế. Nghề đi tàu cho người ta một có hội kiếm tiền tương đối nhanh, và rất chính đáng. Khi bạn muốn có cơ hội vươn lên, vượt qua nghèo khó trong một thời gian chấp nhận được, thì nghề đi biển là một lựa chọn đáng xem xét. Với thu nhập của sỹ quan thuyền viên hiện nay, trong vòng 5-10 năm, nhiều người đã ổn định kinh tế, thậm chí mua nhà, sắm xe, và làm giàu. (Rất tiếc, nhiều bác chuyển nghề sớm vì lý do này).

Với những người làm việc khối văn phòng (chủ tàu, forwarder, đại lý...), thì lý do đến với ngành này có lẽ ít rõ ràng hơn. Họ có thể từ ngành khác chuyển qua làm cho công ty tàu, forwarder, hay được đào tạo chuyên ngành phục vụ khối trên bờ của các công ty tàu. Mặc dù vậy với nhiều người, sau khi đã được làm việc và tiếp xúc ít nhiều với tàu, với biển, cũng trở nên yêu nghề này bởi sự hấp dẫn của nó. Cảm giác khi ngắm các con tàu từ bờ, từ cảng, hay trong những lần thăm tàu cũng để lại nhiều ấn tượng đẹp. Phải chăng đó cũng là một trong những động lực cho những người trên bờ gắn bó với ngành?
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mọi người vào đây để kể về lý do đến với ngành này đi
Cho phép Em khởi đầu với bài này nhé :
Trong một chuyến đi du lịch hè năm lớp 11.Chuyến du lịch có tua : NB - Hải Phòng - Quảng ninh ( Vịnh hạ Long )
Em sinh ra và lớn lên ở Miền Trung Du nên việc được đi tầu thực sự là một mơ ước đối với em.trong chuyến du lịch này em lần đầu tiên được đi tàu.
Nhưng mà đây là tàu du lịch nên cảm giác ko khoái lắm .tuy nhiên nó cũng đã để lại cho em một ấn tượng đẹp về biển và ngành đi biển.
Sau đó khi thi đại học em thi vào trường theo ngành của Bố.Nhưng rất tiếc điểm của em ko đủ nên em ko thể nối nghiệp bố.
Em đặt nguyện vọng 2.giữa lúc băn khoăn chưa biết lựa chọn trường thì thật là tình cờ : khi đi tìm hiểu thông tin trên mạng em biết đc thông tin về trường hàng hải.
Và em quyết định đặt nguyện vọng vào đây.mặc dù bố mẹ em đều phản đối và bảo ngành này nguy hiểm chết mất xác.
em cũng ko tin lắm về khả năng đỗ đạt của mình vào trường + sự phản đối của bố mẹ làm đôi lúc em băn khoăn.Nhưng điều mà em hy vọng đã đến đó là giấy gọi nhập học của trường.
em cũng chiều ý Bố em,em đặt nguyện vọng vào khoa lái.Vì thứ nhất là Lái thì luôn luôn làm việc ở phía trên và công việc có vẻ đỡ vất vả hơn,thứ 2 là đỉnh cao của đi tàu là lên đc captain mà bên máy thì ko thể lên capt được . hihi ...
Em quyết định nhập học mặc dù gia đình vẫn hơi lăn tăn không muốn cho em theo học.
cuộc đời em thay đổi và em bước chân vào ngành hàng hải từ thời điểm đó.
Sau khi đưa em ra ngoài trường nhập học và nhìn vào cơ sở vật chất của trường cũng như tìm hiểu thêm các thông tin về ngành này bố em cũng đã yên tâm hơn và ko phản đối em học ngành này nữa.
Năm đầu tiên là năm vất vả nhất với em vì chưa quen đc môi trường đại học.khi đó cũng là lúc em biết tin ông anh họ em cũng đang làm CSB ở ngoài này và em quyết định xuống đơn vị thăm anh.Lại rất trùng hợp đúng hôm mà anh em có chuyến tuần tra thường kì trên biển để kiểm tra tàu và em được đi theo.đây là lần thứ 2 em được đi tàu nhưng lần này thực sự mới là lần em nhớ nhất vì anh em cho em bẻ lái thực con tàu ( tuy rằng đây là tàu cổ sử dụng cần gạt tiếp điểm đóng điện trực tiếp làm quay động cơ bẻ lái chứ ko phải vô lăng ) nhưng mà nó cũng cho em một cảm giác thật thực sự thú vị.càng học em lại càng thấy nhiều cái hay từ ngành này.Tuy gặp nhiều khó khăn khi mới tách xa gia đình để tự sống độc lập.
Nhưng rồi Em cũng quen dần và giờ đây đã sắp ra trường rồi.
Đây là hành trình của em đến với ngành này.
còn các bác thì sao
mọi người cùng kể lại nhé.đó là niềm tự hào riêng của mỗi người mà http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/67.gif
Comment
There are no comments made yet.
Vinic Man Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Hè này...thi xong...đầu tháng 7 này thôi... coi thi xong đại học... tôi sẽ xa Việt Nam...đi thực tập... Chắc chắn rất buồn và nhớ quê hương


Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ
Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương.
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở
......

Trải qua 2 ngày ngồi trên máy bay và vật vờ ở mấy sân bay, ngày đầu tiên bước chân lên tàu của tôi là ở Haypoint, Australia. Vào đến cabin, nghe các đàn anh bật nhạc có đoạn thơ trên nói về ngày đầu của Bác Hồ trên tàu, mình thấy nao nao, nhớ nhà, nhớ quê khủng khiếp.

Nghề thuỷ thủ là nghề rất đáng tự hào. Các bác có biết thuyền viên VN đầu tiền đi đánh thuê cho nước ngoài là ai không?
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
cho em đoán nha : đó là Bác Hồ của chúng ta http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/21.gifhttp://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/21.gif
Đánh thuê cho tàu của Pháp.
Em cũng đố các bác là truyền trưởng người VN đã đi tàu cho nước ngoài với trọng tải lớn nhất là bao nhiêu và người đó là ai ?http://www.vinamaso.net/forum/images/smilies/69.gif
Comment
There are no comments made yet.
vuquangmol Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Các bạn để ý xem! Tôi sắp làm thành viên của diễn đàn được đúng một năm rồi đó. Bài viết này coi như bài viết kỉ niệm một năm vậy. Trải lòng mình kể về con đường gắn kết cuộc đời với nghề hàng hải.
Kỉ niệm đó với tôi là ngày tôi đi nộp hồ sơ đăng kí thi đại học. Như bao ng khi đó làm rất nhiều hồ sơ đăng kí nhưng tôi ban đầu nhất quyết chỉ chọn có một. Căn cứ lực học tôi đã bỏ ước mơ ĐH Giao Thông và tôi chọn Khoa Điện-Điện tự động-ĐHHH. Ngày cuối cùng hạn nộp hồ sơ đăng kí dự thi đại học, được bố tôi cho thêm 45000 tôi mới nộp hồ sơ vào khoa Máy. hi. Và rồi tôi có 2 phiếu báo dự thi, vào phòng thi tôi vẫn cầm 2 giáy đó. Cái khoảnh khắc chọn 1 trong 2 tôi đã chọn Khoa Máy. Tôi không bao giờ hối tiếc về những gì mình đã lựa chọn và lần này cũng thế. Suốt 4 năm học tôi luôn nỗ lực phấn đấu trở thành một sĩ quan máy khai thác trong tương lai và điều đó sắp trở thành hiện thực rồi. Hihi. Tôi thi vào MOL và nhận học bổng ở đó. Nhiều thăng trầm nhiều lúc tự hỏi có nên tiếp tục con đường này không nhưng tôi biết tôi nên làm gì... Đó là ước mơ là sự nghiệp của tôi. Hãy phấn đấu dù trong môi trường nào và tôi tin rằng nhưng tháng ngày gắn bó với biển sẽ là những gì đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi có một khẩu hiệu tự nhủ với mình răng: Career is the first. My family is everything. My lover is important !
Comment
There are no comments made yet.


There are no replies made for this post yet.
However, you are not allowed to reply to this post.