1. nguyen pham
  2. Câu lạc bộ những người đi biển
  3. Thứ tư, 13 Tháng 1 2010
  4.  Subscribe via email
"Có thực là đối diện với đại dương, con người mới càng thấy mình bé nhỏ? Đã có người đi biển nói với tôi rằng đấy chỉ là băn khoăn của người ngoài cuộc. Người lành nghề biển, lại là người can trường bản lĩnh, không ai nghĩ như vậy. Nhưng cũng đúng. Đúng ở chỗ một khi đã quăng thân vào đời đi biển, mọi toan tính tầm thường, mọi mâu thuẫn xung khắc đã gay gắt đến đâu giữa thủy thủ với nhau cũng trở nên nhỏ bé khi đứng trước tai họa mà biển cả đem đến... Chỉ còn một cách là biết cách rộng lượng với nhau, đùm bọc lẫn nhau."

Không biết mọi người đã đọc qua truyện ngắn Sóng biển rì rào (Trương Anh Quốc) chưa. Qua gới thiệu của 1 bạn trên forum mình đã tìm đọc và cảm thấy rất thích, rồi lọ mọ tìm tất cả những truyện viết về người thủy thủ của Trương Anh Quốc về đọc. Đọc, rồi nghe bạn mình kể về những ngày lênh đênh trên biển, mình thấy sao mà quen thuộc và gần gũi lắm. Có ý định mở topic này để chia sẻ truyện với mọi người nhưng không biết có ai thích đọc ko nhỉ :P Đầu tiên gửi mọi người câu chuyện "Gọi điện" nhé. (Có thể tìm thấy vài trích đoạn của truyện trên báo Tuổi trẻ)
Attachments (1)
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
"Vệ vào nhà ăn uống một cốc nước, khi trở ra thì không thấy thuyền trưởng đâu. Đôi dép lê quai rộng thùng thình của thuyền trưởng vẫn còn đó. Thuyền trưởng đi nhầm đôi dép của Giao. Giao nằm lăn quay trên ghế salon ngáy phò phò như thổi lò rèn. Vệ gọi thất thanh qua bộ đàm: “Không thấy thuyền trưởng đâu cả, coi chừng lên buồng lái đó!”. Chú Cách cúp máy cái rụp. Mọi người khẽ mở hai cánh cửa gà nhẹ nhàng lảng ra ngoài. Có người mở cửa chính đi xuống cầu thang. Ánh sáng lọt vào buồng lái. Thuyền trưởng đang đứng sát vách cũng nghe chuyện qua điện thoại. Mắt thuyền trưởng ươn ướt. Hình như thuyền trưởng khóc. Thuyền trưởng thích nghe tiếng trẻ con líu lo chứ có hiểu gì tiếng Việt đâu!" (Cuối truyện Gọi điện)

Còn dưới đây là trích đoạn trong "Cướp biển" - truyện ngắn Sóng biển rì rào. Post tiếp để mọi người cùng đọc :)
"Trực cướp cứ luân phiên nhau đi ca. Mỗi ca 4 giờ. Trực từ 5 giờ chiều đến sáng hôm sau. Đầu đêm gió vùng xích đạo nóng ran người. Hơi muối biển mặn chát. Đi ca ngoài boong phải mang theo nước để uống chứ không được bỏ vị trí. Về sáng thì sương mù, gió lạnh ngắt. Canh cướp phải nhìn và nghe. Nhìn để phát hiện tàu lạ. Vì tàu cướp không bật đèn hành trình hay đèn tín hiệu gì. Trời tối phải căng mắt ra mà nhìn. Tai phải nghe. Nghe có tiếng tàu, canô lạ không. Không ngồi canh một chỗ mà phải dạo và quan sát. Khi có dấu hiệu nghi ngờ là dùng máy bộ đàm báo ngay cho sĩ quan đi ca trên buồng lái. Sĩ quan dùng ống nhòm để xác định lại cho chính xác. Có lúc mấy tàu đánh cá bé tí trôi lượn lờ trước mũi tàu hay tàu kéo xà lan lù lù, hụ còi mà không tránh làm thủy thủ cũng phát hoảng." - Nguồn: Báo Tuổi Trẻ.

@Admin: Mình lỡ post nhầm chuyên mục mất rồi, lẽ ra nên để trong Câu lạc bộ người thân thủy thủ thì đúng hơn phải ko ạ (vì mình là người thân của thủy thủ)? Nếu cần nhờ Admin chuyể giúp nhé :) Cảm ơn nhiều!
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
"- Các anh là thủy thủ à?
- Đúng rồi, sao cô biết?
- Nhìn là biết ngay mà.
Kỳ lạ thiệt! Thủy thủ có điểm gì đặc trưng? Hay là người nước ngoài đến đây toàn là thủy thủ nên cô ta đoán vậy? Cô nhìn vào mắt Hải lại cười:
- Chồng tôi cũng là thủy thủ mà.
Thì ra là vậy. Thủy thủ có mùi mặn của biển? Thủy thủ ăn nói to và vô duyên? Thủy thủ thế này, thủy thủ thế kia... Hàng chục câu hỏi trong đầu Hải, chẳng biết câu nào đúng."

(Đất lạ - Trương Anh Quốc)
Comment
There are no comments made yet.
steamaway Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
"...

Còn dưới đây là trích đoạn trong "Cướp biển" - truyện ngắn Sóng biển rì rào. Post tiếp để mọi người cùng đọc :)
[i]"Trực cướp cứ luân phiên nhau đi ca. Mỗi ca 4 giờ. Trực từ 5 giờ chiều đến sáng hôm sau. Đầu đêm gió vùng xích đạo nóng ran người. Hơi muối biển mặn chát. Đi ca ngoài boong phải mang theo nước để uống chứ không được bỏ vị trí. Về sáng thì sương mù, gió lạnh ngắt. Canh cướp phải nhìn và nghe. Nhìn để phát hiện tàu lạ. Vì tàu cướp không bật đèn hành trình hay đèn tín hiệu gì. Trời tối phải căng mắt ra mà nhìn. Tai phải nghe. Nghe có tiếng tàu, canô lạ không. Không ngồi canh một chỗ mà phải dạo và quan sát. Khi có dấu hiệu nghi ngờ là dùng máy bộ đàm báo ngay cho sĩ quan đi ca trên buồng lái. Sĩ quan dùng ống nhòm để xác định lại cho chính xác. Có lúc mấy tàu đánh cá bé tí trôi lượn lờ trước mũi tàu hay tàu kéo xà lan lù lù, hụ còi mà không tránh làm thủy thủ cũng phát hoảng."
- Nguồn: Báo Tuổi Trẻ.

@Admin: Mình lỡ post nhầm chuyên mục mất rồi, lẽ ra nên để trong Câu lạc bộ người thân thủy thủ thì đúng hơn phải ko ạ (vì mình là người thân của thủy thủ)? Nếu cần nhờ Admin chuyể giúp nhé :) Cảm ơn nhiều!


Không sao đâu cô Nguyen Phan. Cô cứ post tiếp đi. tôi cũng có truyện này và chưa đọc vì tôi thích đọc từng đoạn như thế này hơn.

Cảm ơn
Comment
There are no comments made yet.
steamaway Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
BIỂN TÍM

Biển chiều nay tím lên màu thương
Cánh buồm nâu phồng căng đựng gió
Mặt trời trông như vầng lửa đỏ
Dần khuất dần và đêm dần buông
***
Biển chiều nay tím lên màu thương
như lòng ai dù xa dù cách
Lớp sóng xanh ngút tầm con mắt
Đưa tàu đi còi vang vấn vương
***
Biển chiều nay tím lên màu thương
Đón anh về em cười em hát
Biển mặn nên nắng chiều cũng chát
Càng chát cho càng mặn tình ta.[/color][/i]
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
"...

Còn dưới đây là trích đoạn trong "Cướp biển" - truyện ngắn Sóng biển rì rào. Post tiếp để mọi người cùng đọc :)
[i]"Trực cướp cứ luân phiên nhau đi ca. Mỗi ca 4 giờ. Trực từ 5 giờ chiều đến sáng hôm sau. Đầu đêm gió vùng xích đạo nóng ran người. Hơi muối biển mặn chát. Đi ca ngoài boong phải mang theo nước để uống chứ không được bỏ vị trí. Về sáng thì sương mù, gió lạnh ngắt. Canh cướp phải nhìn và nghe. Nhìn để phát hiện tàu lạ. Vì tàu cướp không bật đèn hành trình hay đèn tín hiệu gì. Trời tối phải căng mắt ra mà nhìn. Tai phải nghe. Nghe có tiếng tàu, canô lạ không. Không ngồi canh một chỗ mà phải dạo và quan sát. Khi có dấu hiệu nghi ngờ là dùng máy bộ đàm báo ngay cho sĩ quan đi ca trên buồng lái. Sĩ quan dùng ống nhòm để xác định lại cho chính xác. Có lúc mấy tàu đánh cá bé tí trôi lượn lờ trước mũi tàu hay tàu kéo xà lan lù lù, hụ còi mà không tránh làm thủy thủ cũng phát hoảng."
- Nguồn: Báo Tuổi Trẻ.

@Admin: Mình lỡ post nhầm chuyên mục mất rồi, lẽ ra nên để trong Câu lạc bộ người thân thủy thủ thì đúng hơn phải ko ạ (vì mình là người thân của thủy thủ)? Nếu cần nhờ Admin chuyể giúp nhé :) Cảm ơn nhiều!


Không sao đâu cô Nguyen Phan. Cô cứ post tiếp đi. tôi cũng có truyện này và chưa đọc vì tôi thích đọc từng đoạn như thế này hơn.

Cảm ơn


Cảm ơn anh Steamaway đã ủng hộ. Xin post tiếp 1 truyện nữa - Điều kỳ lạ

"Tàu cứu được phụ nữ, lần này thì có phụ nữ trên tàu rồi! Phụ nữ lên tàu là chuyện lạ. Tàu vào cảng vì an toàn và an ninh nghiêm ngặt, người thân lên tàu còn khó huống chi là phụ nữ. Khi tàu neo đậu lâu ngoài phao hay ngoài luồng thì cũng có mấy cô gái đi đò ra tàu, nhìn mấy cô trèo lên thang dây mà thấy tội nghiệp lắm rồi. Bây giờ có cô gái đi biển thì đáng thương quá, mặt mũi cao ráo sáng sủa thế này sao không chọn một việc nhẹ nhàng hơn? Mà tay chân mảnh khảnh, người mỏng thế kia sao chịu được sóng biển ở chiếc tàu cá bé tẻo tèo tẹo?"
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chiếc máy đo sâu - Trương Anh Quốc
"Sáng sớm tàu cập cầu xong và làm hàng, chờ đến 3 giờ rưỡi chiều mà PSC cũng chưa xuống tàu. 3 giờ rưỡi mình là 4 giờ rưỡi Trung Quốc, cuối tuần chắc là công nhân viên chức về nghỉ sớm. Nhưng trời vẫn còn nắng lắm, hay là hôm nay trời nóng quá mà họ ngại xuống tàu, hay là họ bận đi kiểm tra tàu khác mà không kiểm tra tàu mình? Hay là chuyến này không kiểm tra. Thế thì may quá, chuyến này về có thời gian sẽ khắc phục. Chưa hết mừng thầm thì chút xíu sau là họ xuống, không chỉ 2 người mà đến 3 người, 3 người thì khó canh chừng hơn. Họ bước lên cầu thang tàu rất hăm hở. Mấy thủy thủ thầm thì:

- Bây giờ mới xuống, làm cả ngày trời không ai dám đi bờ chơi!

- Bà mẹ nó, hai lần trước xuống “làm” hết ngàn mấy USD rồi mà chưa bỏ qua cho!

- Ê, qua nước bạn không được chửi nghe mậy!

Cứ mỗi lần tàu mắc sai phạm thì họ lại xơi được một mớ. Muốn làm tiền thì có hàng trăm lỗi để mà bắt. Những lỗi nhỏ thì không sao, phần không có máy đo sâu là không thể du di được. Lần này là hết hạn cho phép, sẽ giữ tàu lại, lúc này có bao nhiêu cũng không thể cứu vãn được."
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Đọc xong câu chuyện em thấy hiện tượng mà anh nói trong đó có thể là do bọt khí đưới đáy tàu tại điểm đặt đầu cảm biến xuất hiện làm cho máy có lúc phát được xung có lúc không phát được. Có thể do khi vào đà sửa chữa do va đập hay một yếu tố nào đó làm ảnh hưởng đến vị trí đó gây ra hiện tượng bọt khí. Thường thì khi thiết kế lắp đặt họ đã tính toán kỹ lưỡng điểm đặt đầu cảm biến để nó không bị ảnh hưởng bởi yếu tố bọt khí.
Câu chuyện này lại càng nói thêm về tính thông minh và nhanh trí của các chàng thủy thủ mang quốc tịch việt nam. hihi. hài thật !
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chị ơi truyện hay mà hấp dẫn quá. Chị còn nhiều chuyện không post lên nữa đi cho chúng em được thưởng thức. Công nhận rằng nhà văn này viết khá thực tế nhưng lối dẫn truyện cũng dẫn hấp dẫn !
Very good !
thanks chị đã post bài !
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chị ơi truyện hay mà hấp dẫn quá. Chị còn nhiều chuyện không post lên nữa đi cho chúng em được thưởng thức. Công nhận rằng nhà văn này viết khá thực tế nhưng lối dẫn truyện cũng dẫn hấp dẫn !
Very good !
thanks chị đã post bài !

Cảm ơn bạn Captain_binh :)
Những truyện mình đã post ko phải toàn nằm trong tập Sóng biển rì rào, mà do mình lượm lặt trên các báo, và đều của Trương Anh Quốc cả. Mình nghĩ là những chuyện kể về hải trình của các anh thủy thủ vốn đã hay sẵn rồi, Trương Anh Quốc lại là người trong cuộc nữa, kể lại dương nhiên là hay rồi, nhỉ :) Bạn đọc thử truyện này nhé, "Tàu neo trên sông".

Vừa đúng lúc hôm nay tàu của anh bạn mình neo trên sông gì ấy, ở Nhà Bè, chờ để lên đường sang Singapore. Nghe anh ấy nói, mình trêu là "anh có nhớ truyện Tàu neo trên sông mà hôm nọ e kể anh nghe ko?". Anh chàng cười cười, bảo là y chang như trong truyện (về khoản lung tung ấy :P). Mọi người thử nhận xét xem truyện này có bao nhiêu % là đúng :P

Tàu neo trên sông mấy cô gái đi đò lên tàu cải thiện. Cải thiện đời sống cho mình và tinh thần cho thủy thủ. Thủy thủ mà, ngày tháng cứ rong ruổi trên biển đương đầu với sóng gió, đâu được gặp vợ con, rồi thấy thèm phụ nữ, nhất là thủy thủ lớn tuổi. Tàu neo là có gái lên tàu. Ngày trước nghề tàu bè rủng rỉnh và có nhiều hàng ngoại mà ở mình không có, gái lên tàu đông hơn thủy thủ còn bây giờ mấy khi phụ nữ lên tàu nên quý lắm. Tàu cập cảng thì cảng vụ cấm phụ nữ, tàu neo thì đi đò, trèo cầu thang cực khổ, chưa kể sóng gió và phải “xin phép” biên phòng, nhất là mấy tàu chạy tuyến nước ngoài thế này. Các cô đã bỏ tàu từ lâu, nhà hàng khách sạn, quán bia đầy ra đó, lên bờ dễ kiếm sống hơn. Bây giờ lên tàu chỉ có gái già, các cô còn kiêm thêm việc bán mấy thứ đồ lặt vặt hay mua van đồng, vòng bi cũ...
Comment
There are no comments made yet.
pham hong ngoc Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
ko biet trang nao co du o truyen nay nhj may anh.em doc may phan ma chi nguyen pham post len ma thay hay qua'.ai co' trang nao doc ca bo thi gui cho em voi nhe.em cam on :)>-
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Giáp giữ kỹ tờ báo viết về một vụ chìm tàu. Khủng khiếp quá! Gần chục người chết, cũng chừng ấy người mất tích, trong đó có người quen từng đi tàu chung với Giáp. Chú Dung hiền lành và tốt bụng, người nào cũng quý mến, kính trọng chú. Tuy chức danh cao nhưng chú chưa bao giờ quát tháo hay rầy la cấp dưới, chú lại tận tình chỉ bảo từng li từng tí cho người nào chưa biết. Ở hiền sao chú ấy chẳng gặp được điều lành? [...]

Đứng trước cổng hồi lâu cho định thần Giáp mới nhón chân lấy ngón trỏ bấm khẽ nút chuông. Không biết có người ở nhà không nữa. Tấm cửa kín quá. Nó đứng gần như áp tai vào cửa nghe ngóng. Có tiếng chân đi ra to dần to dần rồi tiếng mở căng cắc. Nó trố mắt nhìn để rơi cả bó nhang.

Ma! Không! Chân chú Dung mang dép nhựa tổ ong, loại dép mang không bao giờ bị trượt chân. Chẳng lẽ mình nhầm? Chẳng lẽ báo chí viết sai, truyền hình đưa tin không đúng? Mà đâu chỉ một tờ báo, một vài đài, sao lại nhầm lẫn được. [...]

Về bờ - Trương Anh Quốc
Comment
There are no comments made yet.
pham hong ngoc Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
chi oi chi con phan nao post tiep len em doc chung voi nhe. em cam on chi nhieu lam
Comment
There are no comments made yet.
nobita Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
bài '' Tàu neo trên sông '' Đệ chưa được đi tàu nên không biết là thật bao nhiêu phần trăm .... Cái này phải nhờ tới các huynh đã đi tàu rồi thôi . '''' mà vấn đề tế nhị thế này .. ai mà trả lời vẹn cả đôi đường được chứ ?.'''' ^:)^
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
[color=#00BF00]đọc xong bài " tàu neo trên sông " em thấy buồn cười quá.Mà chắc chuyện này có thật, thấy các Thầy có câu cửa miệng là " con gái miền tây : gạo trắng nước trong nhưng mà chân bẩn lắm "Bẩn là do các chị đi đò rồi leo thang dây nên đi chân không.hihi leo lên giưởng của các anh chân bẩn là phải.
Ngại quá đi mất. Lắm cám giỗ thế này đi tàu đúng là thử thách của đời tôi ! [/color]
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
[color=#00BF40]À quên mất ! cái bài " Về Bờ " chắc chỉ đúng cho trước kia thôi, với đúng cho những con tàu chuột thôi. chứ hầu như giờ mấy người đi thuê bằng kiểu này đâu.Bằng cấp khi đem ra xin việc cũng còn phải so sánh với người đi xin việc nữa mà. mà cũng sợ thật, nhỡ may mấy nữa mình đi lại gặp cái tàu nào sĩ quan toàn mấy anh thuê bằng thì không biết khi xảy ra sự cố mình trốn đằng nào để thoát nạn đây .[/color]
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
đọc xong bài " tàu neo trên sông " em thấy buồn cười quá.Mà chắc chuyện này có thật, thấy các Thầy có câu cửa miệng là " con gái miền tây : gạo trắng nước trong nhưng mà chân bẩn lắm "Bẩn là do các chị đi đò rồi leo thang dây nên đi chân không.hihi leo lên giưởng của các anh chân bẩn là phải.
Ngại quá đi mất. Lắm cám giỗ thế này đi tàu đúng là thử thách của đời tôi ! [/color]


Post tiếp truyện này - Ngồi chờ. Truyện cũng hài không kém Tàu neo trên sông đâu. Suốt truyện là 1 giọng kể cực kỳ vui vẻ, phấn khích nhưng đọc đến đoạn có câu Thủy thủ mà, gặp nhau là bạn bè cả, mấy khi được đi lên bờ mà gặp nhau đâu... là thấy cảm giác khác hẳn. Mọi người đọc thử xem đúng không nhé.

Có tiếng còi bíp bíp, một chiếc xe từ phía sau vượt lên. Trong xe người lố nhố cùng với tiếng cười nói ồn ào. Tài xế bảo đó là nhóm thủy thủ châu Phi ở cảng phía bên kia, cũng lên Seamen Clup. Khi tàu cập cảng luôn có xe của Seamen Club xuống đón, thỉnh thoảng còn có xe của tòa thánh nữa, bất kể là thủy thủ nước nào cũng được đối xử như nhau. Họ rất quan tâm đến đời sống tinh thần thủy thủ, đó cũng là một cách quảng bá về đất nước của họ. Thủy thủ lên Seamen Clup để biết được những thông tin về ngành hàng hải, để mua đồ dùng cá nhân, mua quà lưu niệm và gặp bạn bè.

Xe đỗ xịch, êm ru. Tài xế nhảy xuống mở cửa và bảo mọi người cứ vào mua sắm thả ga đi. Mua sắm chứ, cũng sắp đến Tết rồi, không biết chuyến này tàu đi đâu, đi có dài ngày không, và, trước Tết có ghé được cảng nào nữa không. Nhiều lúc ghé được cảng nhưng thời gian cập cảng ngắn cũng không mua được gì cả.

Seamen Clup có rất nhiều trò chơi: bóng bàn, bi-a, cờ tướng cờ vua. Sách báo, truyện, kinh thánh thì lấy miễn phí. Đệ lấy một lúc mấy cuốn truyện tranh và truyện cười. Vài thủy thủ bắt cặp chơi bi-a. Mấy người bạn thủy thủ nước ngoài thấy thủy thủ Việt Nam liền rủ đánh vài xê bóng bàn. Họ bảo người Tàu, người Việt đánh bóng bàn hay lắm. Thế là hết đánh đơn rồi đánh đôi, người không chơi đứng bên ngoài cổ vũ rất rôm rả. Chơi xong thì mời nhau cốc bia. Người nào cũng uống rồi hỏi nhau quê quán, tên tàu và tàu đi những tuyến nào. Thủy thủ mà, gặp nhau là bạn bè cả, mấy khi được đi lên bờ mà gặp nhau đâu...
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
"- Các anh là thủy thủ à?
- Đúng rồi, sao cô biết?
- Nhìn là biết ngay mà.
Kỳ lạ thiệt! Thủy thủ có điểm gì đặc trưng? Hay là người nước ngoài đến đây toàn là thủy thủ nên cô ta đoán vậy? Cô nhìn vào mắt Hải lại cười:
- Chồng tôi cũng là thủy thủ mà.
Thì ra là vậy. Thủy thủ có mùi mặn của biển? Thủy thủ ăn nói to và vô duyên? Thủy thủ thế này, thủy thủ thế kia... Hàng chục câu hỏi trong đầu Hải, chẳng biết câu nào đúng."

(Đất lạ - Trương Anh Quốc)


Không những thủy thủ có vị mặn của biển mà còn có mùi tanh của san hô, mùi nồng của gỗ mục, mùi hôi của dầu, mùi hắc của sơn, mùi khai của nước la canh :D

Nhưng thủy thủ có mùi phóng khoáng của gió, mùi dữ dội của sóng, độ thăm thẳm của đại dương, màu tím ngắt của chiều và cái bao la của mặt nước...



Cháu vừa mới biết được nước la canh là gì rồi 8-}
Comment
There are no comments made yet.
steamaway Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
"- Các anh là thủy thủ à?
- Đúng rồi, sao cô biết?
- Nhìn là biết ngay mà.
Kỳ lạ thiệt! Thủy thủ có điểm gì đặc trưng? Hay là người nước ngoài đến đây toàn là thủy thủ nên cô ta đoán vậy? Cô nhìn vào mắt Hải lại cười:
- Chồng tôi cũng là thủy thủ mà.
Thì ra là vậy. Thủy thủ có mùi mặn của biển? Thủy thủ ăn nói to và vô duyên? Thủy thủ thế này, thủy thủ thế kia... Hàng chục câu hỏi trong đầu Hải, chẳng biết câu nào đúng."

(Đất lạ - Trương Anh Quốc)


Không những thủy thủ có vị mặn của biển mà còn có mùi tanh của san hô, mùi nồng của gỗ mục, mùi hôi của dầu, mùi hắc của sơn, mùi khai của nước la canh :D

Nhưng thủy thủ có mùi phóng khoáng của gió, mùi dữ dội của sóng, độ thăm thẳm của đại dương, màu tím ngắt của chiều và cái bao la của mặt nước...



Cháu vừa mới biết được nước la canh là gì rồi 8-}


Đó là chuyện bí mật của thủy thủ, thậm chí vợ hoặc người yêu cũng không được nghe. NguyenPham biết hay vậy?

Nói chơi vậy thôi, nước la canh là thứ nước tích đọng trong buồng máy mà nguồn từ rò lọt qua bơm nước mặn, qua bơm nước ngọt, cấn dầu thải, giẻ lau máy dầu mỡ vô tình rơi xuống, nước bã chè của cậu thợ máy nào đó cẩu thả hất xuống, thậm chí...tè của một cậu chấm dầu dậy sớm đi ca chưa kịp đánh răng rửa mặt và chưa kịp a bê xê...hòa trộn với nhau do sóng lắc tạo thành một thứ nước lợ màu đen váng vất dầu mỡ.

Gọi là "buồng" và có vẻ chật hẹp vì máy móc chen nhau chiếm chỗ nhưng không gian khá lớn và rộng. Với một con tàu 35 ngàn tấn chiều ngang có thể tới 30 mét, chiều dài khoảng như thế nữa, tức là 900 mét vuông và có khoảng 5 hay 6 floor gì đó. Do hầu hết phải làm việc trong không gian đó nên dân máy bị gọi là dân "dưới mớn nước".

"Buồng" lái thì thoáng hơn vì ở trên cao nhất và bốn phía không hạn chế bởi cái gì, buồng lái chỉ bị mỗi đường...chân trời hạn chế. Các chú lái vì thế lúc nào cũng quần hay áo đẹp, chẳng bù cho các chú máy lấm lem dầu mỡ không những quần áo mặt mũi mà cả phía trong quần áo do thỉnh thoảng có ngứa thì phải nguyên tay bẩn...gãi...
Comment
There are no comments made yet.
captain_binh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
[color=#BF4000]Chị " nguyen pham " ơi. cho em hỏi tý không phải ? cái nick của chị ấy sao lại mang 2 họ là họ phạm và họ nguyễn. em đoán có khi chị lấy họ của papa và mama để lập nick ạ ? hihi !
Nhà văn Trương Anh Quốc này viết thực tế quá. ai lại làm thế này chứ. Hại hết đời chúng cháu rồi ! :-?? hết bài "tàu neo trên sông" giờ lại bài " Ngồi chờ " thế này thì bọn cháu lấy sao được vợ hả các bác các chú ơi ! ^:)^ :-?? [/color]
Comment
There are no comments made yet.
nguyen pham Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
"- Các anh là thủy thủ à?
- Đúng rồi, sao cô biết?
- Nhìn là biết ngay mà.
Kỳ lạ thiệt! Thủy thủ có điểm gì đặc trưng? Hay là người nước ngoài đến đây toàn là thủy thủ nên cô ta đoán vậy? Cô nhìn vào mắt Hải lại cười:
- Chồng tôi cũng là thủy thủ mà.
Thì ra là vậy. Thủy thủ có mùi mặn của biển? Thủy thủ ăn nói to và vô duyên? Thủy thủ thế này, thủy thủ thế kia... Hàng chục câu hỏi trong đầu Hải, chẳng biết câu nào đúng."

(Đất lạ - Trương Anh Quốc)


Không những thủy thủ có vị mặn của biển mà còn có mùi tanh của san hô, mùi nồng của gỗ mục, mùi hôi của dầu, mùi hắc của sơn, mùi khai của nước la canh :D

Nhưng thủy thủ có mùi phóng khoáng của gió, mùi dữ dội của sóng, độ thăm thẳm của đại dương, màu tím ngắt của chiều và cái bao la của mặt nước...



Cháu vừa mới biết được nước la canh là gì rồi 8-}


Đó là chuyện bí mật của thủy thủ, thậm chí vợ hoặc người yêu cũng không được nghe. NguyenPham biết hay vậy?

Nói chơi vậy thôi, nước la canh là thứ nước tích đọng trong buồng máy mà nguồn từ rò lọt qua bơm nước mặn, qua bơm nước ngọt, cấn dầu thải, giẻ lau máy dầu mỡ vô tình rơi xuống, nước bã chè của cậu thợ máy nào đó cẩu thả hất xuống, thậm chí...tè của một cậu chấm dầu dậy sớm đi ca chưa kịp đánh răng rửa mặt và chưa kịp a bê xê...hòa trộn với nhau do sóng lắc tạo thành một thứ nước lợ màu đen váng vất dầu mỡ.

Gọi là "buồng" và có vẻ chật hẹp vì máy móc chen nhau chiếm chỗ nhưng không gian khá lớn và rộng. Với một con tàu 35 ngàn tấn chiều ngang có thể tới 30 mét, chiều dài khoảng như thế nữa, tức là 900 mét vuông và có khoảng 5 hay 6 floor gì đó. Do hầu hết phải làm việc trong không gian đó nên dân máy bị gọi là dân "dưới mớn nước".

"Buồng" lái thì thoáng hơn vì ở trên cao nhất và bốn phía không hạn chế bởi cái gì, buồng lái chỉ bị mỗi đường...chân trời hạn chế. Các chú lái vì thế lúc nào cũng quần hay áo đẹp, chẳng bù cho các chú máy lấm lem dầu mỡ không những quần áo mặt mũi mà cả phía trong quần áo do thỉnh thoảng có ngứa thì phải nguyên tay bẩn...gãi...

Hay thế mà có gì phải bí mật hả chú Steamaway :-j
Comment
There are no comments made yet.
  • Page :
  • 1
  • 2
  • 3


There are no replies made for this post yet.
However, you are not allowed to reply to this post.