1. Lê Thanh Vịnh
  2. Câu lạc bộ những người đi biển
  3. Thứ hai, 11 Tháng 7 2011
  4.  Subscribe via email
Vịnh xin chào các anh, chị, cô, chú, bác trên diễn đàn hàng hải Việt Nam.

Vịnh đang là sinh viên năm cuối của trường ĐH GTVT TP HCM ngành khai thác máy tàu thủy. Đã biết qua tập truyện Sóng Biển Rì Rào của tác giả Trương Anh Quốc từ năm nhất, nhưng cũng chỉ biết. Gần đây có tham gia diễn đàn, anh chị có cái nickname là nguyen pham có post 1 số bài Vịnh đọc thấy rất thích thú, cũng đã ghé 1 số nhà sách, rồi đặt mua online nhưng không có hoặc hết hàng. Vịnh rất muốn đọc tập này để hiểu thêm cuộc sống của 1 thủy thủ trên biển nhưng không biết phải làm thế nào? Đành phải lên đây xin thông tin. Anh, chị, chú, bác nào đã đọc qua tập truyện này có thể chia sẻ lại cho Vịnh được không? Có thể cho Vịnh mượn đọc 1 thời gian, hoặc bán lại cũng được nếu ở xa tiền ship Vịnh sẽ chịu. Hoặc nếu có link download hoặc đọc online thì cùng chia sẻ, thực ra Vịnh cũng đã search một số trang đọc sách online mà cũng không thấy.

Vịnh xin chân thành cảm ơn mọi người!

TTLL: Lê Thanh Vịnh
Đt: 0974730805
Tạm trú tại: 322 Bình Lợi, F13, Q Bình Thạnh, HCM
Comment
There are no comments made yet.
LAN Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
uh Nhưng bạn ở đâu để tờ gửi cho với đk phải hoàn trả nhé hi
Comment
There are no comments made yet.
lê thiên hoàn Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
uh Nhưng bạn ở đâu để tờ gửi cho với đk phải hoàn trả nhé hi

ok?
hôm sau về quê bạn cho tớ mượn nha
à
mà bạn làm việc ở đâu vậy bạn? b-(
Comment
There are no comments made yet.
LAN Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mình làm ở Thanh Hoá, khi nào bạn về quê thì alo tớ cho mượn. số ĐT: 0975875543
Comment
There are no comments made yet.
sandy Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Tớ đã chụp xong cuốn Sóng biển rì rào rồi, nhưng tình hình là không att vào bài viết để gửi lên cho các bạn được, dù tớ nén chỉ còn 24 Mb thôi, nhưng nhà bác Vinic vẫn bảo là dung lượng quá mức cho phép, còn chèn ảnh vào bài viết thì nhiều ảnh và mất thời gian quá.

Ai dà, thôi chốt lại là bạn nào muốn nhận thì báo địa chỉ email ở đây, tớ sẽ gửi mail cho.
Comment
There are no comments made yet.
LAN Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chị gửi qua mail cho em với, em tìm đọc chỉ có được phần 1.2.3 thôi. Mail của em : nalneyugn@gmail.com . Thanhk chị nhiều.
Comment
There are no comments made yet.
sandy Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mình đã gửi cho nalnyegn rồi đó, nhưng địa chỉ email bạn đưa mình thấy không giống email bạn đã dùng để gửi cho mình lần trước, đề phòng bạn nhầm, nên mình đã gửi theo cả 2 địa chỉ, bạn check mail nhé.
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chị San ơi. Chị gửi cho em qua địa chỉ mail này với. Ngocdaiquocviet@gmail.com. Thanks chị nhiều nhiều.
Comment
There are no comments made yet.
sandy Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Kính koong, nhà em Sophia check mail nhé.
Comment
There are no comments made yet.
steamaway Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Kính koong, nhà em Sophia check mail nhé.


Tối qua tạt vào hiệu sách trên tầng 3 của Parkson Plaza, dự định tìm cuốn Sóng Biển Rì Rào. Tìm không thấy lại thấy cuốn tiểu thuyết BIỂN của Trương Anh Quốc. Chợt nghĩ nếu có nhiều thì mua luôn biếu các cô, nhưng người ta bảo đó là cuốn duy nhất của hiệu sách. Tiếc quá, đành mua một vậy.

Nó đây nè: [attachment=0:g94gcyg0]<!-- ia0 -->IMG_0376.JPG<!-- ia0 -->[/attachment:g94gcyg0]
Comment
There are no comments made yet.
sandy Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Hehe, chúc mừng bác nhé, đó chắc là cuốn Biển còn lại duy nhất của thành phố này đấy.

Tiện thể là bạn nào muốn có hình cuốn Biển thì báo mình, mình sẽ chụp và gửi mail cho, mình chưa chụp là vì thấy trên 4rum có bạn up link để nghe đọc rồi.
Comment
There are no comments made yet.
LAN Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chị Sandy : em nhận đươch mail rồi nhưng có những đoạn bì mờ nên em đọc mỏi cả mắt mà không xong , Cuốn Biển ở chỗ em vẫn còn bán, em thì nhanh chân mua được từ lâu rùi hihi cũng đi tìm khắp thành phố mới có 1 chỗ duy nhất bán hix. Thanhk chị nhé
Comment
There are no comments made yet.
sandy Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mình ktra lại thì thấy có một số trang mờ, nhưng vẫn đọc được, nên chủ quan ko chụp lại (hay tại mắt mình tinh quá B-( ) trang nào bị mờ báo lại mình, mình sẽ chụp lại cho, đừng cố quá, hihi, thành 4 mắt người yêu về nhận ko ra thì mình đền sao nổi :-P
Comment
There are no comments made yet.
pepper Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chị sandy ơi, em nè huonglinh116@gmail.com">phuonglinh116@gmail.com. chị gửi cho em với nhé.
Hix, cháu thấy quyển Biển của bác Steam bắt mắt quá. mai cháu cũng đi tìm. hì.
Bạn darkdeath cũng học khoa máy trong thành phố HCM à? mình cũng có bạn học ở đó đấy. bạn học lớp nào vậy? nếu học đúng tuổi thì chắc cùng khoa. :D
Comment
There are no comments made yet.
lê thiên hoàn Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Hồi tháng 3 mình mua được cuốn Biển ở hiệu sách Tiền Phong Lạch Tray giờ ko biết có còn bán ko? Sóng biển rì rào cũng mua ở đó nhưng cách đây gần 5 năm rồi.


hôm qua em cũng tìm nhưng không thấy
chẳng biết ví sao 2 cuốn này hiếm thế chị nhỉ?
Comment
There are no comments made yet.
sandy Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
@em tiêu bắc :)) mail rồi đó, check đi em nhé, ktra lại một lượt giúp chị xem có trang nào bị mờ ko, nếu có mail lại báo số trang để chị chụp lại cho.
Comment
There are no comments made yet.
pepper Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Ok chị.hihi.thank chị nhìu.
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Huhuhuhu.Sau một thời gian xin bản chụp tác phẩm " Sóng biển rì rào - Trương Anh Quốc" của chị Sandy. Mình cũng lọc cộc gõ ra bản Word. Nhưng khổ nỗi dùng Word 2007 đến khi tải tập tin lên thì diễn đàn trả lời là "Loại tập tin “docx” không được phép sử dụng" b-( b-( b-( .
Thôi post luôn lên từng phần cho mọi người đọc. Còn ai muốn đọc toàn tập thì note mail ở topic này mình sent cho. Huhuhu.
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
BIỂN XANH VẪY GỌI
Vừa hết ca Hiệp lên phòng thay quần áo đi ngay. Cả chiều hôm nay Hiệp gọi điện mãi mà chẳng được. Máy đổ chuông nhưng không có người cầm máy. Khuya nhất định là gọi được, Hiệp nghĩ thế. Hiệp vội đi, quên mang theo hộ chiếu và giấy đi bờ. Ở càng Coszacoalcos không cần trình giấy đi bờ, thủy thủ qua cồng còn được chào đón rất vui vẻ. Thủy thủ cũng chào lại họ rất nhiệt tình. Thủy thủ đi bờ tự do như người bản xứ. Người Mexico quá đỗi hồn nhiên, thân thiện, nhất là con gái. Con gái Trung Mỹ sao mà đẹp quá. Mũi cao, tóc dài và dày, da đỏ au như táo chin, dáng người khỏe khoắn, nhìn mà mê ly.
Hiệp tìm taxi để đi cho nhanh nhưng chẳng thấy một chiếc nào. Giờ này taxi đã nghỉ cả rồi. Biết đường rồi mới đi taxi, taxi Mexico không biết nhiều tiếng Anh. Khi vẫy xe bảo chở đến chỗ này , chỗ này, taxi cứ gật đầu lia lịa cứ như là thông thạo lắm, rồi chở đi vòng vòng, vừa đi vừa hỏi đường. Có khi qua khỏi chỗ khách cần đến mà cũng không biết. Đựoc cái là họ rất thật thà, chỉ tính tiền đoạn đường thật mà thôi, giá lại rất rẻ. Taxi Mexico không có gắn đồng hồ côngtơmet mà chỉ ước lượng quãng đường. May mắn thì gặp được tài xế người Trung Quốc, cũng không khó lắm, người Trung Quốc có mặt mọi nơi trên trái đất này. Chỗ nào có người sống là có người Trung Quốc. Dù đi muôn phương nhưng con cháu họ vẫn giữ tiếng và tập tục xứ sở. Họ có cuốn sách nhỏ bằng hai thứ tiếng. Tiếng Anh phía trên, tiếng họ ở dưới. Khách cần đi đâu thì chỉ vào câu tiếng Anh. Họ chẳng cần phải biết tiếng Anh, chỉ cần nhìn câu phía dưới là chở đến đúng nơi trúng phóc.
Hiệp bước nhanh trên vỉa hè phằng lì. Bất ngờ có một chiếc xe trở tới mấy chục người mặc đồ đen nhảy xuống hỏi. Nghe tiếng Mexico Hiệp chẳng hiểu gì cả. Họ đẩy Hiệp vào xe, Hiệp nhảy ra, Hiệp tưởng bọn bắt cóc tống tiền. Hai ba người xông vào lục soát, người lục túi áo, người lục túi quần, Hiệp ngỡ cướp nên chống cự. Một người khóa tay, người khác rút thẻ đưa ra trước mặt Hiệp. Dưới anh đèn đường, Hiệp nhận ra là chiếc thẻ cảnh sát. Hiệp an tâm . Cảnh sát chứ không phải cướp! Hiệp đứng im cho họ khám. Không thấy gì, họ mởi hỏi Hiệp từ đâu đến. Sao không hỏi sớm? Hiêp trả lời “Việt Nam”. Họ chào Hiệp rồi lên xe đi. Khi xe chạy rồi Hiệp mới thấy chữ police (cảnh sát) ở phía sau xe. Họ khám xét vì Hiệp đi một mình trong giờ giới nghiêm. Ở càng này thường có tội phạm vượt biên và chuyển ma túy bằng đường biển.
Hiệp đến nơi, mấy tủ điện thoại công cộng đều đóng hết. Hiệp đi thêm một quãng xa. Thật là may, có tủ vừa chuẩn bị tắt điện. Hiệp chạy ào tới nhờ gọi. Hiệp nhấc máy quay số, điện thoại đổ chuông, Hiệp hồi hộp nghe từng tiếng chuông đổ. Anh Thụy nhấc máy:
Hello!
Là anh đây, anh gọi cho em mãi, cuối cùng cũng gặp được em!
Là anh đấy à? Em để máy ở nhà, về thấy số lạ em biết là anh gọi nhưng không biết anh đang ở đâu. Anh còn đang ở Australia phải không?
Canada?
Không phải!
Brazil?
Cũng không phải!
Venezuela hoặc Panama?
Anh vừa ở đó hôm kia, gần hơn một chút nữa.
Thế là Mexico?
Đúng rồi! Anh mới đến từ sang nay nên cũng chưa có đi đâu nhiều.
- Ở Mễ khi đến chỗ đông người anh nhớ cẩn thận nhé. Ở đó giữ lắm đó. Em ở đây nhưng chưa qua Mễ, em chỉ mới đến biên giới có một lần thôi, anh đi nhiều rồi kể cho em nghe với nha! Hơn tháng nay không thấy anh gọi điện hay gởi mail, em nghĩ là anh đang trên biển.
- Anh xin lỗi em, tại anh không thể liên lac được. Lúc đến Nam phi anh có được đi lên bờ nhưng thời gian ngắn quá, anh lại đi chung xe với mấy người bạn nên không liên lạc được với em. Bây giờ để anh kể chuyện bù lại cho em nhé! Ở Mexico không dữ đâu, họ thân thiện lắm. Tụi anh ra câu lạc bộ thủy thủ (vừa là một quán bar) hát karaoke, ở đó có cả bài hát Việt Nam nữa đó. Đi xa nửa vòng trái đất mà vân hát bài hát Việt Nam thì thích lắm. Người Mexico rất mến người Việt Nam. Nghe đến Việt Nam là họ nhắc đến ngay tên Bác Hồ Chí Minh và Sài Gòn giọng lơ lớ thật là dễ thương. Trong bar có cả một tập in tên bài hát, thích bài nào thì chọn bài đó rối ấn số. Người Mexico thích nghe tui anh hát Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò ví giặm và Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh nhất, mình hát xong họ cứ ấn lại cho mình hát mãi.
Tụi anh thích nhất là chim bồ câu ở đây. Bồ câu nhiều lắm, chúng bay rợp cả một vùng, chúng còn bay lên đậu trên tàu nữa đó. Chiều chiều ai cũng thích ra boong đứng nhìn chim bồ câu. Buổi chiều tụi anh còn ra sân mini đá bóng vớ trẻ em Mexico nữa đó, Nói trẻ em chứ chúng to con lại đá hay như chàng Mecnandec tóc dài vàng uơm hồi World Cup 94. Bọn trẻ em thích thủy thủ, nhấ là thủy thủ Việt Nam. Chia làm hai đội, một bên thủy thủ một bên trẻ em. Sân bóng gần công viên nên có rất đông người xem, trong số đó có rất nhiều cô gái. Những cô gái lại thích cổ vũ cho đội thủy thủ. Khi thủy thủ ghi bàn thì những cô gái vỗ tay cuồng nhiệt, có cô lại chạy vào sân….ôm hôn. Lúc nghỉ đá, mấy chàng thủy thủ đẹp trai cứ bị mấy cô gái tặng cho mấy nụ hôn nữa. Họ rất tự nhiên và dạn dĩ….
- Thế anh có được hôn không?
- “Bị” chứ không phải “được”
Cả hai cùng cười giòn ta qua điện thoại.
- Em đã nhận được email anh gởi cho em chưa? Vui lắm kia, anh gọi cho em mãi không được nên tìm internet công cộng. Anh có kinh nghiệm di tìm tiệm internet mà! Xuống cảng nước nào anh cũng đi tìm để còn chỉ chỗ cho anh em trên tàu nữa. Tìm mãi mới ra đó. Nhưng anh không có biết tiếng Mexico, cũng may là nớ cũng hơi giống tiếng Anh nên anh …đoán được. Mà bàn phím cũng đâu có chuẩn nên vừa đánh vừa tìm chữ đó. Khó nhất là tìm chữ a còng, rủi là mật khẩu của anh lại có chữ a còng.
Hiệp say xưa kể đến khi nhìn ra đường phố đã vắng ngắt. Người chủ gục đầu trên chiếc bàn nhỏ đã ngủ tự lúc nào. Hiệp cũng sợ Anh Thụy buồn ngủ.
- Mai em có làm gì không?
- Mai em thi môn áp cuối, mốt là em thi môn cuối cùng.
- Anh xin lỗi em nhé, anh làm mất thời gian của em rồi. Mai mốt em thi xong anh sẽ trò chuyện với em nhiều hơn có được không? Chúc em học bài thi thật tốt. Chúc em ngủ ngon!
Dường như chẳng ai muốn gác máy, hai tiếng bye bye cứ vọng mãi.
Hai ngày sau Hiệp gọi điện, vừa cầm máy Anh Thụy đã hỏi:
- Hello! Có phải là anh không?
- Sao em biết là anh?
- Em có linh cảm như thế, em cũng vừa thi xong, bây giờ anh kể chuyện thật nhiều cho em nghe đi! Mà anh đang ở đâu vậy?
- Trên nước em, cùng bang với em nữa. Anh đang ở càng Houston đây!
- Thật là may quá! Lúc nhìn số hiện lên máy em đã nghĩ là như thế nhưng không dám hỏi. Anh em mình có thể gặp nhau rồi!
- Nhưng ở Mỹ thủy thủ không được đi bờ!
- Sao anh gọi điện thoại cho em được đó?
- Không đi bờ nhưng có người bán card và mang điện thoại cho mình gọi. Ít máy mà đông người gọi nên phải chờ rất lâu. Tàu đậu mấy ngày như thế này, nếu mà được đi bờ anh sẽ đến thăm em liền.
- Sao anh không được đi bờ? Các nước khác anh được đi bờ tự do mà, có phải Mỹ sợ khủng bố không?
- Chỉ một phần thôi. Trước khi tàu vào cảng đã có hai Cost guard (lính biên phòng) lên tàu. Họ đi khắp nơi các ngóc ngách của tàu để kiểm tra có vũ khí và ma túy hay không. Rồi đến đội kiểm tra dịch, vì đang mùa dịch bệnh nên họ kiểm tra rất kỹ. Đo thân nhiệt và hỏi han từng người. Sau đó đến kiểm tra cứu hỏa, cứu sinh và vệ sinh môi trường. Không có vấn đề gì chính quyền cảng mới làm thủ tục nhập cảng. Làm thủ tục nhập cảng mà không cấp giấy đi bờ. Tại công ty không yêu cầu cấp giấy đi bờ. Em biết vì sao không? Tại mấy thủy thủ đi bờ hay trốn lại ấy mà. Khi chính quyền cảng lên tàu làm giấy xuất cảnh, tàu thiếu người là phạt. Trên tàu, thiếu người ảnh hưởng đến công việc, rồi chi phí cho cảnh sát và bao nhiêu rắc rối khác nữa. Nhiều người chỉ vì lợi ích cá nhân mà làm ảnh hưởng đến người khác, để người nước khác coi thường người mình. Tức quá phải không? Trên đường tàu vào cảng, có hai cảnh sát mặc đồ đen thui như quạ trang bị điện đàm và sung ống đầy người đứng canh trên buồng lái cho đến lúc tàu cập cảng rồi mới rời khỏi tàu. Tàu ghé cảng thì có hai xe cảnh sát túc trực dưới chân cầu thang tàu. Thủy thủ không được đi khỏi tàu 20m. Luật là luật thế thôi chứ tụi anh thường xuống đi dạo và nói chuyện với cảnh sát. Họ cũng vui tính lắm. Khi mình cần mua thứ gì thì nhờ cảnh sát gọi điện cho mấy người buôn bán mang hàng lên tàu. Mấy người trong hội thánh còn mang quà xuống tặng cho người trên tàu nữa. Thích nhất là hình xếp. Không đựơc đi bờ, nên ở trên tàu chẳng biết làm gì, lớn nhỏ đều căm cúi xếp hình như trẻ con.
- Anh ở đó có lâu không?
- Được vài ngày nữa.
- Anh ghi cho em địa chỉ được không?
- Để làm gì? Anh chỉ ở đây có mấy ngày rồi đi mà!
- Em sẽ xuống thăm anh! Mai thứ bảy em không đi học
- Đường xa lắm! Em nói là hơn ba trăm cây số kia mà?
- Tại em mới chuyển đến Marcos, nếu em còn ở Sanantonio thì cũng gần chỗ anh. Nhưng em mới thi lấy bằng lái, nên em tự lái xe đến được mà!
- Đây là cảng nhà máy dầu khí, không biết em có vào được không nữa?
- Em nghĩ là không có gì khó lắm đâu.
- Vậy thì em đi ngủ sớm để lấy sức, em rủ thêm một người bạn nữa đi chung cho vui và đường xa khỏi nguy hiểm. Như vậy thì không chỉ anh mà cả các anh trên tàu chuẩn bị đón em đó. Hẹn gặp lại anh.
- Anh Thụy cũng thích gặp những người trên tàu. Xa nhà từ thời trung học, nơi xứ người mấy khi gặp được người gốc Việt. Gặp thì họ chẳng thích nói chuyện với người Việt Nam. Anh Thụy thương và buồn cho những người đầu không chạm trời, chân không chạm đất. Việc học bận rôn không còn chỗ cho nỗi buồn. Nhưng có những đêm mưa, ngồi một mình, Anh Thụy thấy nhớ da diết. Nhớ mái trường Minh Khai cổ kính, nhớ những ngày còn mặc áo dài trắng tinh khôi, thướt tha và nhớ bạn bè thời học sinh thân thương… Cái nắng Taxas ngột ngạt bỏng rát cả mặt. Anh Thụy thấy nhớ và thích những cơn mưa Sài Gòn bất chợt. Hiệp gọi điện cho Anh Thụy đúng vào những lúc ấy. Thật trùng hợp! Hiệp lắng nghe và chia sẻ. Nghe cái giọng trầm chậm rãi. Anh Thụy thấy thân thiện và ấm áp lạ. Khi Hiệp đi xa thì không thường xuyên gọi điện được. Hiều nhau, tin tưởng nhau thì cần gì phải nói nhiều! Qua điện thoại Anh Thụy luôn được Hiệp cho nói chuyện với mấy người trên tàu để được nghe cả giọng ba miền Bắc – Trung - Nam. Tuy xa nhưng hết sức gần gũi. Dù chưa thấy tận mặt nhưng qua điện thoại Anh Thụy cảm nhận được không khí vui vẻ, đoàn kết của những người con dễ mến thích đi đây đó, thích đè sóng cưỡi gió và ưa mạo hiểm. Nhưng con người coi tàu là nhà, biển cả là quê hương, đất liền chỉ là nơi tạm trú…
- Sáng hôm sau, Hiệp không phải đi làm. Các anh trong tổ chia nhau đi ca cho Hiệp để Hiệp đón Anh Thụy. Không được đi bờ mà có cô gái Việt Nam xuống thăm tàu thì còn gì bằng. Các anh sẽ đi ca cho Hiệp mấy ngày luôn. Dù chưa được gặp mặt Anh Thụy, nhưng khi nghe gióng nói Sài Gòn nhẹ nhàng, từ tốn, ai cũng thích. Nhất là những anh ở phía bắc, cứ giật máy để nói chuyện, để trêu chọc.
- Hiệp ôm máy điện thoại để liên lạc với Anh Thụy. Anh Thụy đang trên đường đi đến.
- Những đoạn đường vắng, Anh Thụy gắn một đầu tai nghe rồi gọi cho Hiệp.
- Anh kể chuyện cho em nghe đi. Chuyện về biển đó.
- Anh sẽ kể cho em nghe nhưng đừng mất tập trung khi lái xe nhé! Em đến đây nhớ chọn con đường thẳng mà đi cho gần nhé. Còn anh đi trên biển thì khác, đi trên đường thẳng chưa chắc đã nhanh hơn đường cong.
- Sao lạ vây? Anh nói cho em biết với đi.
- Tại trái đất của mình tròn, nên đường biển cũng cong. Đi trên biển mới thấy độ cong của mặt biển. Xa xa thấy có những chiếc tàu đang chạy, nhưng chỉ thấy phần cột điện đèn và ống khói. Thân tàu thì khuất dưới nước như đang chìm vậy. Có người nói đùa là tàu ngầm. Vì tàu biển sử dụng hải đồ theo phép chiếu Mercator để vẽ hải trình do đó tàu luôn đi theo đường Othor (vòng cung lớn). Đường đi cong gần hơn đường đi thẳng là vậy. Chỉ khi nào tàu hướng trung với đường xích đạo thì mới đi theo đường thẳng.
- Mặt biển mênh mông, tứ phía đều là chân trời thì làm sao đi cho đúng đường hở anh?
- Tàu đi theo hải trình đã được phó hai kẻ trên hải đổ. Trên tàu có la bàn. La bàn từ và la bàn điện. Dựa vào la bàn mà xác định hướng đi cho tàu. Tứ phía đều là chân trời nhưng đã có hệ thống định vị toàn cầu. Hệ thống cho biết kinh độ, vĩ độ và cả những thông số của các tàu khác đi trong bán kính mấy chục hải lý. Có kinh độ và vĩ độ thì xác định được vị trí tàu trên hải đồ. Vị trí trên hải đồ tương ứng với vị trí trên quả đất. Nếu máy móc hằng hải trên tàu bị hư hỏng hết, tàu anh cũng đi đúng hướng đấy.
- Dựa vào cái gỉ hở anh?
- Dựa vào trăng sao ấy. Ngắm trăng sao cũng xác định được vị trí tàu. Trăng thì chỉ có một, còn sao thì rất nhiều. Tùy theo từng mùa mà có các chòm sao tương ứng. Vào mùa xuân thì nhìn thấy chòm Đại Hùng Tinh, Thất Nữ, Sử Tử, hay Nam Thập Tự. Trước và sau hạ chỉ có thể nhìn thấy các chòm Thiên Nga, Thiên Cẩm, Thiên Ưng… Chòm Thiên Ưng có Ngưu Lang. Chòm Thiên Cầm có Chức Nữ. Ngưu Lang, Chức Nữ lại nằm ở hai bờ của dải Ngân Hà. Trên Ngân Hà lại không có tàu thuyền hay chiếc xuống nào nên Ngưu Lang và Chức Nữ mãi ở hai bờ sông nhìn nhau mà không gặp được nhau! Vào mùa thu thì dựa vào các chòm sao Tiên Hậu, Phi Mã, Nam Ngư… Trước và sau đông chí thì dựa vào chòm sao Kim Ngưu, Song Tử… Cũng không khó lắm khi xác định các vì sao. Sao Vệ Nữ sáng xanh và sáng nhất trong các vì sao. Nó thường xuất hiện vào phía Đông lúc bình minh hoặc phía Tây sau lúc hoàng hôn. Sao ở gần thiên cực là sao Bắc Đẩu. Đây là sao quan trọng nhất trong ngành hàng hải. Chòm sao có năm ngôi sao tạo thành hình chữ thập là chòm Thiên Nga. Cũng năm ngôi sao nhưng tạo thành hình chữ W là chòm Thiên Hậu. Nhưng việc xác định vị trí tàu bằng thiên văn thì độ chính xác chỉ tương đối. Ở các vùng địa lý khác nhau thì từ trường trái đất khác nhau. Hướng Bắc là bàn khác với hướng bắc địa từ và hướng bắc thật. Do độ lệch từ của la bàn khác nhau nên nhiều người có kinh nghiệm mới hiệu chỉnh và điều khiển cho tàu đi đúng hướng cần thiết.
- Đó là trường hợp sự cố chứ bình thường chẳng ai dùng phương pháp ấy. Thời tiết bình thường thì hải trình không thay đổi. Khi gặp bão thì phải thay đổi hướng đi. Dựa vào những bảng dự báo thời tiết từ trung tâm gời đến mà thay đổi thích hợp. Bão lỡn thì phải đi vòng để tránh tâm bão. Nhiều khi đi vào vùng biển lạ, lại gặp phải bão thay đổi phức tạp thì phải “mua đường của các trung tâm dẫn đường uy tín trên bờ…
- Là con gái không được đi biển chứ em cũng thích được đi như anh.
- Em có bao giờ băng qua xích đạo chưa? Em có biết những người băng qua xích đạo thì gọi là gì không? Là những con sói biển đó. Khi tàu qua xích đạo thì kéo mấy hồi còi dài. Những người thủy thủ mới qua lần đầu cứ bị mấy người lớn bảo phải chui qua thùng phuy hay vòng lửa, rồi họ lấy nồi bôi khắp người đen thui. Qua xích đạo rồi mới thấy khí hậu ở hai nửa bán cầu khác nhau, vĩ độ càng lớn càng khác biệt, các mùa ngược với nhau….vùng biển xích đạo lắm mực nhiều cá vì ấm áp. Khi tàu đi vào luồng cá, cá chuồn cứ bay rào rào như chim ra hai phía mạn và phía trước mũi tàu. Hải âu bay theo tàu từng bày để bắt cá, ăn no thì đậu trên tàu để nghỉ. Cá còn bay lên cả boong tàu. Sáng sáng đi dọc theo hai bặt boong nhặt cá tươi để nướng. Khi tàu qua vùng biển có cá ngừ đại dương thì câu mới thích. Tàu vẫn chạy nhưng câu được cá mới hay. Mà tòan là cá lớn, mỗi con đựơc mấy chục kí lô. Nhưng phải cho tàu chạy chậm lại mới câu được. Nếu vẫn đi với tốc độ bình thườn thì khi kéo lên chỉ còn mỗi cái đầu cá. Cho tàu chạy sáu đến bảy lý câu là vừa. Câu không cần mồi, bỏ một nắm lông gà vào lưỡi câu. Lưỡi câu to tướng. Tàu chạy, cá bơi theo đớp lông gà thế là mắc câu. Phải dùng tời kéo cá lên mới nổi. Một con cá tàu ăn mấy ngày không hết. Cá tươi chế biến đủ món, ngon thôi rồi! Người Nhật và Hàn Quốc thích ăn món cá sasơmi nên những vùng có cá ngừ đại dương thì thuyền trưởng đánh dấu trên hải đồ bằng bút chì đỏ. Để khi có dịp tàu trở lại vùng biển ấy thì câu tiếp. Em đã bao giờ thấy cá voi chưa?
- Thấy rồi nhưng chỉ thấy chúng ở trên tivi thôi. Anh thấy chúng ở ngoài biển à?
- Nhiều lắm từ Madagasca đến Nam Phi nhiều cá voi lắm. Cá voi chỉ sống ở xứ lạnh, vùng biển rộng và môi trường sạch. Cá voi cứ bơi song song với tàu mà vẫy mà lượng, sống lưng xám đen và cái đuôi khổng lồ cứ nhô lên cao mặt nước, xem thích lắm. Cá voi thích đùa giỡn với tàu. Khi thấy cá voi, thủy thủ đang ăn cơm cũng bỏ đũa mà chạy hết ra boong. Vùng có cá voi thì biết liền. Cá voi phun lên trời những cột nước trắng xóa. Không phải cá voi thích phun nước lên trời mà chúng đang bắt mồi đó. Cá voi bắt mồi bằng cách há miệng bơi nhanh cho cá nhỏ và rong rêu cuốn vào, rồi ngậm miệng phun nước để giữ mồi lại. Con cá dài vài chục mét và nặng mấy chục tấn chỉ có cách bắt mồi như thế mới no được. Những cột nước trắng xóa cứ phụt lên trời là vậy. Nhiều lúc có cột nước nhưng không phải là cá voi phun mà là vòi rồng. Đó là khi hai ngọn gió ngược nhau tạo nên dòng xoáy. Nước xoáy thành cột trắng xóa. Khi gió lớn thì cột nước cao đến mấy chục mét, có khi còn cuốn cả cá tôm dưới biển lên nữa đó. Đi biển thấy vòi rống là chuyện thường…
- Hiệp kể mãi, Anh Thụy nghe mê mẩn nên nhiều lúc bị lạc đường, dù rằng con đường này Anh Thụy đã đi xe buýt mấy lần. Con đường dẫn ra bãi biển tuyệt đẹp. Anh Thụy rất thích biển, mỗi khi nhớ Hiệp là Anh Thụy ra biển. Ra biển để tìm lại những kỷ niệm đáng yêu. Cùng chạy nhảy tung tăng trên sóng nước, cùng sánh vai bước trên cát trắng mịn êm dịu bàn chân, gió thổi tung là tóc rối… Ra biển càng nhớ quay quắt. Nhớ cũng là một hạnh phúc.
- Còn Hiệp thì mỗi lần đến một cảng của một vùng đất mới, việc đầu tiên là gọi điện cho Anh Thụy. Hiệp không biết làm sao lại thích kể chuyện cho Anh Thụy nghe nữa. Hiệp kể về những chuyến hải trình, về cuộc sống thủy thủ trên biển. Có lẽ đồng cảm và cùng sở thích nên hai người nói mãi không hết chuyện. Nói chuyện để biết được sức khỏe của nhau. Sức khỏe biểu hiện qua lời nói, tiếng cười cao hay thấp, đục hay trong… Nói chuyện thấy được tâm hồn của nhau và càng hiểu nhau hơn. Hiệp gọi điện để còn được nghe giọng nói trong vắt và mềm mại của Anh Thụy cho vơi đi nỗi nhớ. Thời gian làm cho nỗi nhớ đầy theo năm tháng. Khoảng cách làm cho tình yêu thêm cháy bỏng. Nỗi nhớ càng cồn cào hơn vì chút xíu nữa Hiệp được người thương yêu, trong suốt ngày mong chờ.
- Hiệp mang ra chiếc hộp màu đỏ vuông vức có buộc chiếc nơ tím xinh xắn. Bên trong đựng chiếc vòng ngọc. Chiếc vòng xanh óng ánh gợn lên vài gân trắng ngà như mây bay giữa trời mùa thu. Chiếc vòng mà Hiệp tìm khi lên đất Hồng Kông. Cũng vì mua vòng ngọc mà chút xíu nữa Hiệp bị trễ chuyến tàu. Anh Thụy sẽ rất thích nó. Da mịn và trắng hồng. Anh Thụy đeo chiêc vòng này thì ngọc càng trong càng xanh hơn. Ngày trước Anh Thụy thích đeo vòng nhựa. Mấy năm rồi không gặp không biết tay Anh Thụy có lớn thêm chút nào không? Hiệp lấy bong ép lau lại cho bóng. Lau xong Hiệp ôm vào người rồi nhắm mắt và nghĩ một câu nói thật hay, thật tình tứ khi trao chiếc vòng cho Anh Thụy. Lúc ấy tim Hiệp sẽ đập loạn nhịp, còn cảm xúc của Anh Thụy sẽ thế nào? Hiệp đang tưởng tượng ra các cảnh lãng mạn nhất thì chuông điện thoại reo. Hiệp giật mình bốc máy điện thoại lên nghe. Đầu kia giọng Anh Thụy ngọt ngào.
- Em đã đến cổng rồi nhưng không vào được, anh cho em số máy của đại lý để liên lạc được không.
- Số máy của đại lý là 6657481
- Anh Thụy gọi ngay cho đại lý, nhờ đại lý xin giúp giấy qua cổng. Hơn hai tiếng đồng hồ mới làm xong giấy. Cảng nhà máy nên vào rất khó, người Mỹ rất ngán nạn khủng bố. Anh Thụy vào được cảng rồi nhưng không biết tàu của Hiệp đậu ở cầu nào? Anh Thụy lại không còn liên lạc với Hiệp được nữa. Người cho mượn máy đã xuống tàu lấy máy trở lại rồi. Cảng rộng mênh mông, cả trăm cầu không biết đường nào mà lần. Anh Thụy phải gọi điện cho đại lý để nhờ đại lý chỉ đường.
Khi Anh Thụy vừa thấy được tên tàu của Hiệp thì cũng là lúc tàu vừa cởi dây. Lịch thay đổi đột xuất, tàu sang Florida để nhận thêm hàng. Còi tàu đang hụ còi inh ỏi. Hiệp ôm chiếc hộp vuông vức có buộc chiếc nơ tím xinh xắn, cứ dõi mắt về phía cổng, nghe ruột nóng đến cồn cào. Không chỉ Hiệp mà các an hem trên tàu cũng quần áo chỉnh tề đã đứng đón Anh Thụy từ sớm, khi tàu rời cảng cũng vẫn còn đứng vẫy tay. Anh Thụy có nhìn thấy không?
Đằng xa có chiếc xe băng băng lao tới. Thủy thủ càng vẫy tay mạnh, có phải là Anh Thụy không? Anh Thụy xô cửa bước ra nhưng không còn kịp nữa rồi. Con tàu đang từ từ rời cảng. Anh Thụy còn kịp nhìn thấy Hiệp và rất đông thủy thủ đứng thành hàng bên boong vẫy chào. Anh Thụy thấy thật hạnh phúc, những giọt nước mắt lăn dài xuống má. Anh Thụy cầm chiếc nón trắng vẫy vẫy chào lại.
Sóng đánh vào cầu tàu, bọt nước làm ướt cả mái tóc đen dài và óng mượt nhưng Anh Thụy đâu có hay. Anh Thụy cứ vẫy mãi cho đến lúc con tàu khuất dưới mặt biển cong cong. Trái đất tròn mà. Ngoài kia sóng đại dương cũng đang vẫy vẫy….
Kaohsiung- Taiwan 17-03-05
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
TÌNH NGƯỜI Ở BIỂN
Gần khoảng một tháng nữa là thay người. Tàu chia làm hai lần. Mỗi lần một nửa để đội mới qua có người cũ dìu dắt làm quen dần với máy móc thiết bị. Như thế vận hành tàu được an toàn hơn. Người nào thích về trước thì đăng ký. Trên boong, dưới máy chia đều đều là được.
Vừa có thông báo thì người bộ phận máy đã đăng ký xong. Đi cả năm đến ngày được về thì mừng lắm. Lúc ở nhà thì muốn đi, đi rồi nhớ nhà lại muốn về. Nhớ nhà chỉ một phần thôi chứ đăng ký về trước để nhường cho người khác ở lại. Tổ máy có truyền thống đoàn kết. Có việc gì nặng thì hò nhau mà làm. Có lẽ là do tính chất công việc. Việc người nào người ấy làm, chằng đụng chạm đến lợi ích của nhau.
Trên boong thì khác. Chẳng ai chịu đăng ký mà chờ công ty chỉ định, không chỉ lãnh lương đơn thuần như tổ máy, trên boong còn có tiền quét dọn hầm hàng. Đấy là khoản thu nhập đáng kể. Một tháng tàu đến vài cảng, thì tiền làm thêm nhiều hơn cả lương. Và ở bộ phận boong, khi có người về thì người ở bộ phận thấp sẽ được thăng chức. Do đó người nào cũng muốn ở lại để có cơ hội được thăng chức. Thăng chức thì lương tăng đáng kể.
Đại phó Quyền muốn phó hai Hải về trong đợt đầu. Khi phó hai về thì phó ba Lộc sẽ được thăng lên chức phó hai. Trên cùng một tàu từ phó hai lên phó ba rất thuận lợi vì đã một năm quen với tàu. Nếu không thì phải mất thời gian mấy tháng thực tập. Thực tập thì không được lãnh lương chính thức. Thực tập chỉ ở tàu trong nước vừa nhỏ vừa bẩn không đầy đủ tiện nghi. Thực tập xong để được điều đi phó hai với chức danh phó hai là rất khó. Còn một điều quan trọng hơn là nếu phó hai mới có những gì chưa hiểu lại được đại phó kèm cặp. Phó ba là cháu họ của đại phó.
Phó hai Hải chưa muốn về vì còn hơn ba tháng nữa mới có lớp học quản lý. Về sớm thì công ty gọi đi sớm, sẽ bị lỗ không học được. Đi tàu không chủ động dàn xếp thời gian như làm trên bờ. Trong bản điện cho chuyến thay người, tên của phó hai đứng đầu danh sách. Đại phó đã làm giấy cho phó ba được thăng lên chức phó hai. Thuyền trưởng duyệt và đã ký. Trên tàu thuyền trưởng có quyền cao nhất. Thuyền trưởng có quyền thay đổi chức danh thuyền viên.
Danh sách đã có, chỉ đợi đến ngày là về. Mọi việc vẫn bình thường nếu tàu không quay trở lại Australia. Mỗi lần tàu đến nước này thường bị chính quyền cảng (PSC) kiểm tra rất gắt gao. Kiểm tra vệ sinh môi trường biển và các thiết bị phục vụ an toàn sinh mạng trên tàu. Kiểm tra thuyền viên thực hành cứu sinh, cứu hỏa. Không đảm bảo an toàn là phạt. Chính quyền cảng nước đang phát triển kiểm tra để tìm ra thiếu sót mà phạt, còn nước phát triển kiểm tra là để tăng độ an toàn cho tàu, cho thuyền viên khi vào vùng biển cảng của họ. Trước ngày đến Australia, sĩ quan nào cũng kiểm tra các trang thiết bị mà mình quản lý, nhất là sĩ quan boong.
Khi kiểm tra, phó ba phát hiện thuốc chống say sóng và bánh khô trong xuồng cứu sinh bị mất. Mất thuốc phó ba hoảng lên. Phó ba nói nhỏ với đại phó. Đại phó bảo phó ba kiểm tra lại một lần nữa cho chắc. Phó ba lục tung khắp xuồng nhưng vẫn không thấy.
Công nhân cảng lên trộm? Thuốc chống say sóng và bánh khô thì có gía trị gì đâu? Chúng chỉ có giá trị trong trường hợp sự cố. Công nhân cảng làm sao vào xuồng cứu sinh được. Mỗi lần tàu vào cảng các nước đang phát triển là khóa xuồng lại. Chắc có người thù ghét cá nhân mà muốn phá. Phó ba rà soát lại những người thường ra vào xuồng cứu sinh. Thợ điện vào nạp và kiểm tra acquy. Máy ba vào kiểm tra và thử máy. Máy với boong thì không có gì đáng nghi ngờ. Chỉ có người trên boong thôi. Người trên boong mới biết rõ thuốc và bánh nằm ở chỗ nào. Người trên boong mới hay va chạm với nhau…
Sàng lọc đối tượng thì Tình bị nhiều nghi vẫn nhất. Tình hay đi ca với phó hai, lại hay có ý chống đối lại đại phó. Tình là một người cháu cỡ bự trong công ty. Thời buổi này xin viêc việc khó dễ dựa vào gốc gác và chiếc vé. Nhất là trong ngành hàng hải. Sau đó mới đến trình độ chuyên môn. Không như dưới máy phải xử lý, sửa chữa máy móc khi hư hỏng, ở trên bong trừ sỹ quan ra thì chủ yếu là làm việc chân tay. Bảo quản ngoài boong, gõ rỉ và sơn phết. Tàu mới không phải gõ rì mà chỉ sơn phết và đánh dầu cho mới. Rồi vệ sinh hầm hàng và bôi mỡ cho các tay van…Đến giờ thì đi làm, hết giờ thì nghỉ. Một giờ chưa xong thì hai ba giờ. Một ngày chưa quen thì hai ba ngày. Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều. Công việc đều như cơm bữa. Do vậy là thủy thủ boong cũng không khó. Mà tình không đi tàu này thì đi tàu khác sợ gì!
Chỉ có ca 0-4 của Tỉnh mời vắng vẻ chứ các ca khác khi vào xuồng cứu sinh sẽ có người nhìn thấy. Hôm bữa tình có mang bánh lên buồng lái ăn, khi Hội nhận ca có thấy nhưng không biết. Hội cứ nghĩ là bánh mì của tàu. Hội còn thấy Tình cầm vỉ thuốc nhưng cũng không biết. Vì Hội đã bao giờ thấy thuốc trong xuồng cứu sinh viên tròn hay méo đâu. Với lại Tình bị đau dạ dày nên thường uống thuốc nên cũng chẳng ai để ý.
Xầm xì rồi hội cũng biết. Hội thường hay hóng chuyện để lấy long đại phó và phó ba, Hội sang phòng Tình lân la trò chuyện.
- Anh Tình à! An hem mình ở sát vách với nhau nhưng chẳng mấy khi ngồi nói chuyện với nhau. Tại anh em mình luôn đi gối ca nhau. Lúc anh rảnh thì em đang là việc. Mai mốt anh lại về trước em rồi. Anh em có gì chưa vừa ý thì anh bỏ qua cho em nhé.
- Có gì đâu mà bỏ qua với bỏ lại.
- Em nói thế chứ em qua đây để báo cho anh biết một cái tin. Anh em mình ở sát vách nhau lại cùng là thủy thủ boong với nhau nên em mới nói. Anh đừng cho ai biết là em đã nói với anh nhé. Em nghe đại phó nói sẽ khám phòng toàn tàu để tìm thuốc chống say sóng. Không biết ai lấy thuốc mang về phòng làm gì không biết nữa. Chính quyền cảng mà phát hiện đựơc là phạt chết. Theo anh thì khả năng là người nào lấy? Không biết anh có thấy ai lấy không?
- Tao cũng như mày thôi chứ có thấy ai đâu. Mà cái thằng nào lại lấy thuốc của tàu, bắt đựợc đập cho nó què tay luôn. Bình thường thì thôi chứ khi có hữu sự là chết chùm.
- Biết hết như anh em mình thì làm sao lấy. Không phải lấy để dùng đâu. Có khả năng là có người phá. Em nói nhỏ cho anh biết nhé, đại phó và phó ba nghi anh lấy đó.
- Tao lấy làm gì? Có mà khùng à! Hai thằng kia có điên không mà nghi tao lấy. Không biết giữ, mất thì ráng chịu lấy. Nói thế, tao mà biết có đứa lấy tao cũng đếch nói.
- Anh biết có người lấy mà không nói à? Hay là…?
- Hay là cái gì? Tao mà lấy thì làm gì tao nào! Mày là thằng nào mà sang đây hỏi tao như hỏi cung thế? Tao đập vỡ mặt mày ra bây giờ? – Tình trợn mắt sấn tới. Hội về phòng đóng sầm cửa lại.
Sau bữa cơm trưa, đại phó thông báo thuyền viên tập trung tại câu lạc bộ. Họp kín không cho thuyền trưởng biết. Chỉ nói bằng tiếng Việt nên thuyền trưởng và người Hàn Quốc trên tàu không biết. Thuyền trưởng mà biết bị mất thuốc thì sẽ khiển trách phó ba. Có trang thiết bị cứu sinh mà không kiểm tra, bảo quản. Việc của phó ba chưa thạo thì làm sao đảm trách được chức danh phó hai? Thuyền trưởng có đổi ý mà không thăng chức cho phó ba?
Mới vào cuộc họp sau khi tuyên bố lý do, đại phó nhìn tình nói.
- Chú có biết ai lấy thuốc chống say sóng và bánh khô trên xuồng cứu sinh không?
- Bao nhiêu người ngồi trên đây anh không hỏi, lại hỏi em? Anh nghi cho em lấy chứ gì?
- Nghi cái gì mà nghi, có người bảo chú lấy
- Ai bảo? Đứa nào bảo?
- Hội đứng dậy:
- Tôi! Hôm qua anh nói: “Tao lấy thì làm gì tao nào” còn gì?
- Mày đừng có gắp lửa mà bỏ tay người nhé. Tao nói thì bằng chứng đâu?
- Bằng chứng đây.
Hội móc trong túi ra cái máy ghi âm bé tí. Cái máy này Hội mua khi tàu đến Mỹ. Mọi người ngạc nhiên là cái thằng Hội này lợi hại thật. Có bằng chứng thì hết đường chối cãi! Hội đưa cái máy cho đại phó. Đại phó mở hết công suất, nhưng âm thanh bé tí, chẳng ai nghe được gì. Tình cười thầm, không dễ trói đâu nhé.
Hội nói đưa vào phòng máy vi tính sẽ nghe to hơn. Máy nhất lên phòng sách cái máy tính xách tay xuống. Hội móc sẵn chiếc đía chương trình đã để trong túi. Đại phó cài đia chương trình vào máy rồi chép từ máy ghi âm vào. Mọi người hồi hộp chờ đợi theo từng cái nhấp chuột. Rồi băng ghi âm cũng đựợc mở. Họp lại được…xem băng thích quá đi mất chứ! Có người đùa như vậy.
Âm thanh cứ lè rè tiếng được, tiếng mất. Tuy mua ở Mỹ nhưng là hàng Trung Quốc chất lượng thấp. Tât cả im lặng để đại phó mở lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Khi đã tắt máy, Tình đứng thẳng dậy chỉ vào mặt Hội:
Cái thằng ranh này mày vào phòng tao để ghi âm trộm hả? Mày sẽ biết tay tao.
- Không được hù dọa gì ở đây nhé. Trên tàu có tổ chức, có kỷ luật. Chú không lấy thì làm sao phải sợ. Chú có lỡ lấy thì trả lại cho tàu.
- Này đại phó đừng có chụp mũ nhé. Tôi tức nó mà nói thách thức chứ vật chứng đâu mà nói tôi lấy? Nếu tôi lấy mà tôi giám nói như thế à? Nếu người nào lấy thì khám phòng là biết ngay.
Thuyền viên ngồi họp đưa mắt nhìn nhau. Tình nói thế nghĩa là có một người khác đã lấy. Không có vật chứng thì có cãi nhau cả ngày cũng không giải quyết được gì. Mọi người biểu quyết lập ban đi khám phòng. Trừ bốn người trong tổ khám còn không ai được phép dời khỏi câu lạc bộ. Khi ban khám đến phòng nào thì gọi tên người ấy. Khi gọi người ấy mới đựơc lên.
Phòng Tình được khám trước tiên. Lục tung mọi ngõ ngách cũng chẳng có gì. Tiếp đến khám phòng Hội. Không thấy thuốc chống say sóng và bánh nhưng tổ khám phát hiện ra các con dao của tàu bị mất đều ở phòng của Hội. Dưới nhà ăn chỉ còn một con dao, nên mỗi khi gọt trái cây trái miệng, người này cứ phải chờ người kia. Nói mãi mà chẳng người nào mang xuống trả lại. Đi đâu không bực bằng ngồi trực ngồi chờ. Trong tủ của hội còn nhiều ly tách đẹp và cả băng đĩa. Không phải băng đĩa Hội mua mà là băng đĩa Hội lấy của tàu về cất giấu. Hèn gì tàu cứ bị mất băng đĩa. Lên phố mua hay sang tàu khác đổi thì Hội chẳng bao giờ đi mà lại giỏi cất giấu. Người có máy vi tính hay đầu đĩa thì mang lên phòng để xem. Hội chẳng có thứ nào thì lấy làm gì. Nhất định là lấy mang về.
Tổ khám yêu cầu Hội mang trả. Hội nấn ná không muốn trả. Thì ra Tình gợi ý khám phòng để mọi người trên tàu thấy cái tật xấu của Hội.
Mọi người đang ngồi ở câu lạc bộ chờ thì nghe tàu lắc mạnh. Nhìn ra cửa kiếng thấy trời vẫn nắng và trong vắt. Từng con sóng lớn rượt đuổi nhau.Con tàu xóc mạnh, nó chồm lên hụp xuống. Lạ thật dự báo thời tiết biển êm, sao giờ này lại có sóng lớn thế? Sóng càng lúc càng lớn dần. Ngọn sóng cao dựng đứng ập vào đuôi tàu. Sóng phủ lên ca bin. Mũi tàu chổng lên khỏi mặt nước. Đại phó gọi điện gấp xuống buồng máy yêu cầu bơm gấp vào két ballast trước mũi đồng thời hút khô két sau lái để tàu được cân bằng. Con tàu được nâng cao rồi rơi tõm xuống hố sâu. Biển nổi cơn thịnh nộ. Sóng thần! Moị người nhao nhao cả lên. Sóng đánh vào tàu làm mọi người ngã nhào, đè ập lên nhau. Nằm la liệt dưới sàn, tay cố ôm chân ghế chân bàn mà giữ. Nhiều người nôn thốc, nôn tháo. Mùi tanh nồng khó thờ làm người khỏe cũng mệt đi. Vài người còn sức chạy về phòng mang áo phao rồi mang áo phao cho những người không còn đi nổi nữa.
Ngoài mặt boong sóng đánh ập tung nắp hầm hàng. Nước ngập vào hầm hàng. Một hầm, hai hầm, rồi đến hầm thứ chín. Con tàu dần dần chìm xuống. Mặt biển mấp mé mặt boong
Trước tình thế nguy cấp thuyền trưởng phát tín hiệu, rời bỏ tàu để đảm bảo an toàn sinh mạng. Trước con sóng dữ , rời tàu chưa chắc sống được. Nhưng ở trên tàu khi tàu chìm thì chết chắc. Hai đội ra hai xuồng cứu sinh theo đúng quy định. Đầu óc quay cuồng chỉ nhớ mang máng, xuồng số một bên mạn trái, xuồng số 2 bên mạn phải. Ai cũng tranh nhau mà chạy mà bỏ. Chỉ có Hội là chậm nhất. Hội bò ra nhưng sức không còn nữa, nằm oằn như cọng bún thiu trên bậu cửa câu lạc bộ.
Tình ra đến ngoài boong. Tình quay lại xem có còn ai nữa không. Tình vẫn còn thấy Hội ở trong. “Mày chết cho đáng đời” Tình nghĩ bụng. Tiếng người trong xuồng cứu sinh gọi Tình. “Nhanh lên, cố lên”. Tình rướn người tới rồi bỗng đứng lại. Tình quay lại câu lạc bộ. Hội vẫn nằm đó. Hội cố nhưng không bò qua bậu cửa câu lạc bộ được. Lực bất tòng tâm. Đôi mắt yếu ớt nhìn Tình cầu khẩn. Tình xốc Hội ra hành lang rồi kéo chạy. Trước cái chết con người thêm mạnh mẽ. Ra đến ngoài boong thì có vài người nữa phụ kéo thêm một tay. Cuối cùng Hội cũng vào được xuồng cứu sinh.
Chưa kịp giật dây để hạ xuống thì một cơn sóng mạnh đánh bật chiếc xuồng ra khỏi con tàu. Máy của xuồng được khởi động nhanh chóng. Tiếng máy xuồng cứu sinh nổ giòn. Chiếc xuồng vừa rời con tàu thì con tàu chìm nghỉm. Nứơc táp lại thành một cột như ngọn sóng. Chiếc xuồng chòng chành.
Xuồng bên kia đã kịp rời tàu chưa hay đã bị chìm cùng con tàu? Thủy thủ bên này hỏi thăm nhau rồi đưa mắt nhìn về phía tàu bị đắm. Một vệt màu cam đang bồng bềnh trên sóng.
Trên đầu con sóng đàn chim nhỏ màu đen tuyền đang cố sức bay. Chúng bay về hướng đất liền. Mỗi khi có gió mạnh. Chúng chới với chao cánh. Chúng ngóc đầu cho gió đẩy chúng bay cao lên như những cánh diều. Khi cơn gió tạm lắng, chúng bay xuống thấp hơn và đúng vị trí theo thứ tự như cũ.
Tokyo- Japan 17-04-2005
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
GỌI ĐIỆN
Tàu lướt nhanh trên mặt biển lặng như tờ. Hai con nước rẽ sang hai bên sóng sánh. Biển xanh ngắt. Khi tàu hành trình trên sóng yên biển lặng thì thứ bảy và chủ nhật toàn bộ thuyền viên được nghỉ. Trừ sĩ quan boong là phải đi ca. Đi ca là để canh chừng và phát hiện tàu bè khác.
Tránh lưới cá và đâm va có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Trên đại dương thì đặt ở chế độ lái tự động. Sĩ quan boong trực ca để theo dõi và chỉnh lại góc lái bị lệch so với hướng chuẩn.
Bộ phận máy thì khỏe hơn. Máy móc làm việc hoàn toàn tự động. Khi một máy móc nào bất thường thì báo động. Lúc đó mới xử lý. Tuy không có người đi ca trực tiếp nhưng cũng chia người đi ca gián tiếp. Đi ca gián tiếp chỉ cần kiểm tra vài lần trong ngày, và xử lý kịp thời khi máy móc báo động. Còn sự cố thì mọi người đều ra tay. Bất cứ lúc nào nhằm đảm bảo cho con tàu hoạt động tốt. Ca gián tiếp thì luân phiên nhau theo tuần. Trực ca gián tiếp là một ngày đêm. Do vậy ai cũng có thời gian nghỉ ngơi.
Đi ca thì không được uống rượu bia. Theo qui định uống một đơn vị rượu thì phải ít nhất bốn giờ mới được đi ca. Cuối tuần đi ca gián tiếp nên sửa lại: uống 4 đơn vị rượu thì được đi ca sau… một giờ. Được nghỉ nên cứ uống thả ga. Không cấm uống. Chỉ cấm say. Mà say rượu còn dễ chịu hơn say sóng. Say rượu thì đóng cửa phòng nằm ngủ là xong chứ say sóng thì không tài nào ngủ được. Chèn mấy chiếc gối mà người vẫn còn lăn qua lăn lại. Khi đó phải dậy uống thật nhiều bia mới ngủ được. Bia có nhìêu ích lợi thế đấy. Trời nóng thì giải khát. Trời lạnh uống vào cho ấm người.
Bia còn là cái cớ để tụ họp. Trên tàu mấy khi tập họp được đông đủ. Làm việc theo ca nên nhóm này rảnh thì nhóm kia bận. Ngay cả họp hành gì cũng vậy, phải có người thế ca, không ai được phép bỏ ca trực của mình. Cuối tuần thường liên hoan là vậy. Liên hoan cho vui vẻ, cho ngày tháng ngắn bớt một chút. Trên bờ, cuối tuần còn đi đây đi đó để thay đổi không khí. Ở trên tàu cuối tuần biết đi đâu. Uống vài ken cho đỡ nhớ nhà.
Gần mực thì bia, gần đèn thì thuốc. Bia thuốc trên tàu thì vô kể. Ra nước ngoài tàu được mua hàng miễn thuế. Trước lúc tàu nhận thực phẩm thì thủy thủ đặt rượu bia thuốc lá trước. Theo qui định, mỗi người chỉ được để trong phòng một cây thuốc lá, một két bia và một chai rượu. Còn bao nhiêu cứ gởi ở kho của tàu. Mua nhiều để dự trữ trên tàu chứ hàng tháng trên biển hết thì biết tìm đâu. Nhiều người nhịn đói chứ không nhịn được thuốc. Cứ đi lang thang như người mất hồn. Lang thang tìm tàn thuốc để hút. Có tàn thuốc công nhân vứt trên bô cẩu cao hàng chục mét, tàu lắc lư chứ cũng có người trèo lên mót. Trong khu vực của thủy thủ thì làm gì có tàn thuốc. Hút thuốc cũng có phòng hút để phòng cháy nổ. Hút không đúng nơi qui định là bị thuyền trưởng phạt tại chỗ 20 USD. Phạt đến tháng trừ vào lương. Hút ở phòng hút, hút xong là dọn tàn ngay. Không có thuốc thì uống bia cho quên mùi khói.
Cuối tuần ngồi uống bia tâm sự cho vui. Bia nhiều chỉ thiếu sức uống mà thôi. Món nhậu thì khỏi sợ thiếu. Chiều nào nhậu thì tổ bếp lo chuẩn bị nấu nướng từ trưa. Mỗi bữa mỗi món. Tất cả các món từ năm châu. Tàu nhận thực phẩm ở năm châu, thủy thủ được nếm của ngon vật lạ khắp năm châu bốn biển. Muốn món gì thì đặt. Nhà cung ứng thực phẩm nước ấy mang đến tận tàu. Mỗi lần nhận thực phẩm là đẩy xe đưa thực phẩm vào kho mệt nghỉ. Khi nhận thực phẩm, tất cả phải xắn tay. Thuyền trưởng và máy trưởng cũng ra đẩy xe dù là giữa trưa nắng nóng hay lúc tối mùa đông lạnh cắt da.
- Chúc mừng cuối tuần!
- Chúc mừng sóng yên biển lặng!
- Chúc mừng tàu thuận buồm xuôi gió!
- Mừng đêm nay tăng ngày!
Thôi thì đủ lý do. Cụng ly cụng lon có thiếu gì lý do! Uống để ăn ngon miệng. Uống cho máu lưu thông, tuần hoàn tốt. Chung qui lại là vui. Vui để uống. Uống để vui. Một mình có ai uống bao giờ đâu!
Chỉ mỗi lý do tăng ngày là uống mệt nghỉ rồi! Đêm nay còn ngày 27, ngày mai là ngày 1 rồi. Tháng hai này chỉ có 27 ngày! Tàu đi từ đông sang tây, khi qua kinh tuyến 180 thì cộng thêm một ngày. Mười mấy người được biếu không một ngày!Chỉ có mấy người đi ca nhằm vào ca đổi giờ thì lỗ. Họ bị lỗ 24 tiếng đồng hồ đi ca. Mỗi ca của họ là 5 tiếng. Một ca bình thường chỉ 4 tiếng nhưng khi qua mỗi múi thì tăng thêm một giờ. Đổi giờ thì đổi cố định ở ca 8-12. Nhưng nhiều lúc họ đi ca chỉ có 3 tiếng vì tàu đi từ Tây sang Đông. Nhưng dễ gì được cộng 24 giờ, có đi được vòng quanh trái đất mới được cộng như thế! Sướng quá đi chứ! Thôi cụng lon đi nào!
Khi liên hoan, tiêu chuẩn mỗi người hai lon bia. Hai lon là vừa. Trên tàu ăn uống có giờ giấc để phục vụ còn dọn dẹp. Muốn uống thêm thì lên phòng hay sang câu lạc bộ. Nhớ nhà thì uống cho đỡ nhớ. Ngà ngà thì càng nhớ hơn. Nhất là những người mới đi tàu. Gia đình ai mà không nhớ. Có người mới cưới được vài hôm đã phải đi rồi. Không chỉ nhớ gia đình mà nhớ người dưng. Trời sinh cái tính thương nhớ người dưng. Buồn cũng nhớ mà vui cũng nhớ. Thủy thủ lãng mạn. Tình cảm thủy thủ dạt dào. Giữa biển nếu bắt được sóng radio thì gọi điện về cho vơi đi nỗi nhớ.
Tàu đang ở Thái Bình Dương, thời tiết tốt nên hè nhau gọi điện. Có dịp là tranh thủ gọi. Liên lạc với gia đình đâu phải dễ. Không chỉ trên biển mà ngay cả trên bờ. Không phải đến cảng nào cũng gọi được. Có cảng có hộp điện thoại công cộng gần, chỉ cần mua cạc rồi gọi. Có cảng không có hộp điện thoại, phải đi thật xa mới có máy để gọi. Nhiều cảng phải đi taxi cả chục cây mới gọi điện được. Gọi điện nhiều thành thói quen. Gọi để giãi bày. Gọi để thỏa mãn. Giống như thấy đứa trẻ là bồng là nựng vào má gọi là thương nó chứ chưa biết đứa trẻ ấy có thích như vậy hay không.
Nhưng đâu phải lúc nào cũng gọi điện được. Tàu đến những nước không cùng múi giờ với múi giờ ở nhà. Ở nhà giờ phù hợp thì thủy thủ đang đi ca. Ngoài giờ đi ca thì ở nhà vào lúc nửa đêm. Khi gọi điện cũng phải cộng tới trừ lui cho phù hợp giờ. Gọi về mà phá giấc ngủ người khác cũng không nên. Rồi đi bờ thường đi chung taxi với nhau cho tiện. Chẳng lẽ cứ gọi điện thoại hoài để người khác chờ. Nhiều khi có cạc mà không gọi được là vậy. Để rồi tàu chạy, thấy cứ như lỡ lỡ một việc gì.
Không gọi được ở bờ thì tìm cách gọi bằng sóng radio. Gọi bằng sóng radio thì thích hơn. Nhưng có những nơi có sóng nhưng không gọi được. Gọi bằng sóng radio thì thích hơn. Nhưng có những nơi có sóng nhưng không gọi được. Tàu nằm trong lãnh hải Australia thì không được gọi. Gọi sẽ bị nhiễu sóng cho các thiết bị hàng hải khác. Nhất là thông tin mà tàu phải cập nhật hàng ngày. Một số nước cấm gọi trong lãnh hải của họ vì an toàn quân sự và an ninh quốc gia. Gọi sẽ bị phạt nặng.
Thuyền trưởng Dong Jun San lại không cho gọi bằng sóng radio trên tàu vì sợ… hỏng máy. Người ít biết về máy móc thường sợ máy móc. Thuyền trưởng rất bảo thủ, luôn cho mình đúng. Trên tàu, thuyền trưởng gọi điện thoại cho ai, vừa nói xong là cúp máy, không biết người nghe đã nghe được hay chưa. Chưa bao giờ thuyền trưởng nghe ai nói một điều gì. Khi ngồi nhậu cũng có người phát hiện được: thuyền trưởng nhét chỉ vào kín hai lỗ tai nên không nghe được là phải!
Thuyền trưởng ghi lệnh cấm. Người nào vi phạm là đuổi về nước. Cấm chứ vẫn có người lén gọi. Mỗi lần gọi là có người canh. Mà canh thuyền trưởng khó lắm. Thuyền trưởng không có giờ giấc nhất định. Có nhiều khi ba bốn giờ sáng cũng chưa ngủ, năm sáu giờ sáng đã dậy. Đi đứng bất thường, đang đi thẳng bất ngờ quẹo, chẳng ai biết đường nào mà lần. Được cái là khi thuyền trưởng đi rất dễ phát hiện. Đôi dép lê quai rộng thùng thình quẹt loẹt xoẹt. Thuyền trưởng đi từ đầu hành lang ở cuối hành lang đã nghe, đi trên mấy dãy cầu thang ở câu lạc bộ xem tivi cũng đã biết rồi.
Thuyền trưởng đi dép thì dễ biết chứ đi giày vải thì chịu. Nhưng thuyền trưởng lại có yếu huyệt: thích nhậu. Chiều chiều thuyền trưởng đi lòng vòng, thấy chỗ nào có nhiều dép trước cửa phòng là gõ cửa. Gõ một cái rồi mở cửa bước vào luôn không đợi chủ nhà có đồng ý hay không. Mới đầu có thuyền trưởng, thủy thủ còn vui. Riết rồi thường. Nhậu thì không được nói chuyện công việc. Chỉ hàn huyên tâm sự. Hai nền văn hóa khác nhau nên khó mà hiểu hết. Thuyền trưởng uống vào thì nói nhiều và nói to. Ngôn ngữ trên tàu là tiếng Anh. Khi phát âm những từ âm “i” âm “s”, thuyền trưởng cứ nói đi nói lại, nước bọt bay như mưa. Khổ cho người ngồi gần.
Thuyền trưởng có một kiểu uống rất độc chiêu. Ngửa cổ lên rồi rót. Bia qua thẳng cổ rồi xuống bụng mà không qua miệng. Mùi bia không xộc qua mũi nên không biết say. Uống bia là để thưởng thức. Thuyền trưởng cứ uống ừng ực, có gạt tàn thuốc vào lon bia, uống cũng không biết gì. Có thuyền trưởng cuộc vui đâm ra mất tự nhiên. Dần dần uống ở phòng riêng thì địa điểm luôn di động và bỏ dép vào trong hết.
Liên hoan chiều nay, sóng yên biển lặng nên uống thả ga. Uống xong bên nhà ăn rồi qua câu lạc bộ uống tiếp. Có người ngồi uống cùng, thuyền trưởng rất vui. Hôm nay uống để giữ chân không cho thuyền trưởng lên buồng lái.
Thủy thủ lên buồng lái rà sóng nối máy. Những người ngoài Bắc thì gọi về Hải Phòng radio. Những người ở trong Nam thì gọi Hồ Chí Minh radio. Gọi như thế sóng vừa tốt vừa rẻ tiền hơn. Viễn thông nước mình đắt thứ ba thế giới. Thủy thủ gọi Hải Phòng radio nhiều hơn vì tổng đài Hải Phòng phục vụ tận tình và chuyên nghiệp. Khách hàng là thượng đế. Chỉ cần một người làm đài trưởng. Đài trưởng thì giá cước được giảm một nửa. Cứ gọi vô tư, khi nào về thì đóng tiền lại cho đài trưởng. Giọng nhân viên Hải Phòng radio ngọt như mía lùi. Trước khi cho số bao giờ thủy thủ cũng tìm cách buôn chuyện vài ba câu. Hồ Chí Minh radio thì không bằng. Phải đăng ký và đóng tìên với trạm trước mới được gọi. Mỗi người phải đăng ký các số máy gọi trước. Nhân viên tổng đài thường hay gắt gỏng. Câu nói cứ cụt đầu cụt đuôi.
Nhiều lúc tàu đi vào vùng biển Đông nhưng không gọi được. Nhiều lúc sóng gió nói khản cả giọng mà đầu dây bên kia chẳng nghe rõ. Mỗi lần như thế đời thủy thủ sao buồn quá. Quang năm xa nhà không chăm sóc gia đình, gọi điện nói chuyện với người thân cũng tiếng được tiếng mất. Đi ngang qua Tổ quốc mà không biết tin tức gì về đất nước mình. Mọi người chỉ ngóng tin nhau khi có tàu trong nước đi ngang qua. Đi tàu muốn biết tin tức thì phải lên bờ vào mạng. Mà đâu phải lúc nào cũng đi bờ. Đâu phải nơi nào cũng có dịch vụ Internet.
Mấy người đã lên buồng lái. Đang ca của phó ba. Phó ba Lộc nối máy giúp.
- Hải Phòng radio, tàu X gọi…
- Hải Phòng radio xin nghe, tàu anh đang ở đâu đây?
- Đang ở Ấn Độ Dương đó em!
- Anh nghe có rõ không? Anh phát ở tần số… và thu ở tần số… Tiếng cô nhân viên tổng đài nghe ngọt như đường phèn. Sóng khá tốt nên giọng cô khá rõ. Mọi người hồi hộp chờ đợi. Ưu tiên cho người có chuyện quan trọng trước. Thứ đến người lớn tuổi. Bác Cút vừa lớn tuổi vửa có chuyện cần. Trên tàu đặt bác tên ấy chứ bác có tên đẹp lắm. Lên tàu ai mà chẳng có tên mới. Có người chết danh luôn.
- Em ơi, cho anh số máy 031…
- Anh ơi, “Thanh” trong “thanh xuân”, chức danh bếp trưởng phải không ạ?
- Đúng rồi!
- Anh vui lòng chờ máy một lát… Anh ơi nói đi, có người nhà bắt máy rồi đấy!
- Alô…
Bác Cút nói về cái chân. Mấy ngày nay cái chân của bác không đỡ mà còn sưng thêm lên. Tại bác không chịu xoa bóp và xức thuốc đúng phương pháp. Bác bị té cầu thang. Bác tuổi cao, đi đứng chậm chạp. Gặp hôm sóng lớn, bác bước không kịp nên bị ngã trẹo cả chân. Bác gọi về để hỏi “thầy”. Bác mê tín lắm. Đi tàu mà cũng mê tín. Thầy bà ở nhà sao biết được chuyện người đi biển. Bác ấy kể thời thanh niên bác có tin quái gì đâu. Thế mà có lần đi tàu giữa biển êm. Thình lình gặp gió lốc xoáy như sóng thần. Cột nước cao hàng chục mét. Tàu tròng trành có nguy cơ lật. Mọi người đã mặc hết áo phao vào rồi. Có người lớn tuổi nhất trong đoàn sai lấy dĩa trái cây rồi thắp nhang khấn vái. Thế mà sóng tan. Dần dần biển êm trở lại. Chẳng biết thật hư thế nào nhưng mỗi người có một lòng tin. Phải tôn trọng lòng tin của người khác. Cầu sẽ được, có kiêng có lành.
Bác Cút hỏi chuyện vợ con qua quýt rồi bảo vợ sang… xem thầy. Nửa tiếng sau sẽ gọi lại.
Gọi điện sóng radio là gọi một chiều. Chỉ có người trên tàu gọi về. Khi nói thì không nghe được. Khi nghe thì không nói được. Người nói và nghe chưa quen thì cuộc nói chuyện cứ bị ngắt quãng vì sóng dội. Nói phải nói một câu thật dài rồi nghỉ cho người đầu dây bên kia nói lại. Nói phải xa xa ống nói. Còn nghe trên tàu thì như nghe radio. Do vậy một người nói chuyện là nghe cả buồng lái. Thủy thủ thì có gì đâu mà giấu. Thư từ còn đọc chung nữa là. Gọi điện tập thể là vậy.
Trong lúc bác Cút đợi người khác kêu thì Hà gọi về chúc mừng sinh nhật bạn gái. Cả mấy tháng không nói chuyện với phụ nữ Hà cứ run lập cập, câu nọ xọ câu kia. Anh chàng cứ líu lưỡi. Bạn gái kêu bận lúc khác gọi lại chứ “Sóng kém em nó nghe mô!”. Hà giận nên không nói được câu nào. Mấy khi gọi được điện. Đến ngày sinh nhật gọi được thì bận! Làm gì mà bận? Bận sao đi chơi tít ngoài Vũng Tàu. Có tiếng sóng biển rì rào trong điện thoại cầm tay còn gì! Thôi bị cắm sừng rồi!
Mà trách sao được con gái. Chờ đợi chi người đi biển. Với con gái một ngày vắng người yêu dài đằng đẵng. Người yêu lại xa cách hàng năm trời. Không người chăm sóc, không người tâm sự. Con gái mà không trút được bầu tâm sự thì chóng già lắm! Con gái lại không thích chờ đợi. Chưa phải tình yêu đích thực mới không chờ đợi được thôi.
Hôm nay gọi mệt nghỉ. Có Vệ cầm máy bộ đàm đứng canh rồi. Có động tĩnh gì thì Vệ gọi ngay lên buồng lái cho mọi người tẩu tán. Thuyền trưởng đã có người chăm sóc kỹ. Có người bật bia cho thuyền trưởng. Đã đến lon thứ 9. Có người nghe thuyền trưởng nói chuyện. Nghe chỉ việc gật đầu. Lâu lâu đế một câu cho thuyền trưởng nói suốt. Bình thường ít có người nào kiên nhẫn nghe thuyền trưởng nói. Trừ khi bị thuyền trưởng giáo huấn và dạy ngoại ngữ. Ngoại ngữ rất cần thiết cho công việc và giao tiếp. Thuyền trưởng còn mở lớp dạy cả vi tính dù rằng vi tính ông chỉ biết lõm bõm. Gõ chữ như mổ cò. Trước lúc dạy, thuyền trưởng học cấp tốc của phó hai. Các thiết bị thông tin hàng hải thuyền trưởng còn học của phó hai nữa là! Có tinh thần là tốt rồi. Đi tàu đầu óc ai cũng phát triển chậm. Tàu lắc lư như đưa võng, đọc vài chữ đã thấy nhức mắt. Ngủ nhiều cũng chán, rảnh thì xem phim. Xem ca nhạc. Rồi bài bạc. Bài bạc cũng đâu đánh công khai. Trên tàu cấm đánh bạc.
Đến chú Cách gọi. Đầu dây bên kia là một đứa trẻ. Chú: “Alô, ai đấy? Bé lớn hay bé nhỏ đấy?”. Tiếng bé gái hờn dỗi:
- Bố không còn nhớ con à? Chưa đầy năm mà bố đã quên con rồi à? Con giận bố đấy! Con là con gái của bố đây. Mà bố này, bố đừng gọi con là bé. Nhà ta chẳng có ai là bé cả. Chị con là Thanh Hương. Chị Thanh Hương đã học đến lớp ba. Con là Thanh Hoa. Con sẽ không giận bố nữa nếu như bố mua thật nhiều quà cho con. Mua quà giống như bạn của con trên lớp ấy. Bố biết không, con đã đi học rồi đấy. Để con kể cho bố nghe nhé!
Lớp con có 26 bạn. Cô giáo con trẻ đẹp và hiền như cô tiên trong truyện cổ tích mà bố kể cho con nghe ấy! Cô không la mắng ai bao giờ. Cô rất thương con nữa đó. Cô khen tóc con đen và dài. Tóc con bây giờ đen dài chứ không vàng hoe như hồi bố đi đâu nhé! Bố nhớ mua cho con chiếc lược bố nhé! Con thích cây lược bằng sừng màu xanh, màu xanh nước biển bố nhé!
Thế bố có nhớ ngày sinh nhật của con không? Sinh nhật con không có bố. Bố có biết năm nay con bao nhiêu tuổi không? Bố không nhớ có đúng không? Con tròn 5 tuổi đấy bố nhé! Bố nhớ nhé! Sao bố không gọi điện chúc sinh nhật con? Nhưng không sao, bố mua quà về bù cho con là được rồi.
Bố có còn nhớ con mèo nhà ta không. Con mèo mà bố xin ở nhà cô Ba về lúc trước ấy. Con mèo bắt chuột giỏi lắm đấy. Nó sinh được ba con đấy bố nhé. Ba chú mèo con rất dễ thương. Tối tối con bế ba chú mèo lên ngủ với con. Thế cho quen để sau này con còn ngủ với chúng chứ khi bố về con không được ngủ với mẹ nữa. Ba chú mèo con lại hay đùa giỡn với con chó Vàng lắm. Con Vàng thì dạo này nó mập thù lù. Đi lại núng na núng nính. Bố có biết vì sao không? Tại dạo này nó không phải đuổi gà ấy mà. Tội nghiệp cho con gà mái nhà ta. Nó đẻ mười bốn trứng. Ấp hai mốt ngày thì nở. Gà con vừa xuống ổ được có bốn ngày thì chết hết. Không phải chết vì nước lên đâu bố nhé. Hôm xuống gà chị Thanh Hương có xem mặt trăng. Đầu tháng xuống gà vào buổi mai đúng không bố? Gà nhà ta chết vì cúm gia cầm đấy bố. Bố đi xa chắc bố không biết dịch cúm gia cầm đâu. Gà vịt chết hàng loạt. Không chỉ mình nhà ta đâu. Bây giờ không ai dám ăn thịt gà vịt nữa. Bố cũng đừng ăn thịt gà vịt bố nhé!
Mà bố nè, bố về nhanh lên chứ mấy con đường trước cửa nhà ta bị đào tung lên mà không được lấp lại. Có mấy đội khác nhau đào đấy bố! Chị Thanh Hương bảo đó là điện, nước và bưu điện. Bố về bảo họ láng dầu lại như trước bố nhé!
Bố về nhanh kể chuyện cho con nghe chứ chị Thanh Hương ít cho con xem tivi lắm. Chị ấy bảo chỉ cho con xem mỗi mười lăm phút hoạt hình thôi. Chị ấy bảo xem nhiều mẹ sẽ không trả đủ tiền điện. Khi nào bố về bố kể cho con nghe thật nhiều chuyện bố nhé! Chuyện về biển bố nhé! Còn bây giờ bố có thích nghe con đọc thơ không? Con sẽ đọc thơ cho bố nghe nhé!
Đứa bé đằng hắng lấy giọng rồi đọc:
Mùa thu lá rụng
Mùa đông rét về
Mùa hè nắng cháy
Mùa xuân nở hoa
Bố ở trên biển
Có ngắm được hoa?
Hay là tám hướng
Bốn phương chân trời?
Thèm bàn tay bố
Hơi ấm mùa đông
Quạt mo ngày hạ
Mùa thu cánh diều
Mùa xuân nở hoa…
Không phải thơ con mà là thơ của chị Thanh Hương làm đấy. Bố nghe con đọc tiếp nhé:
Ra đi từ lúc tháng ba
Xuân qua thu đến đã già tháng năm
Nghìn trùng sóng biển xa xăm
Không tin tức biết hỏi thăm ai giờ?
Nhớ anh em tập làm thơ
Đêm không ngủ nghĩ vẩn vơ làm gì!
Còn xuân anh mãi ra đi!
Đến khi xế bóng lấy gì bù anh?
Những đêm gió mát trăng thanh
Một mình em với trời xanh thức hoài…
Đêm khuya con thức giấc nghe mẹ đọc đấy. Mẹ đọc nhiều lắm nhưng con không có nhớ hết. Bố có thích nghe con hát không? Để con hát cho bố nghe nhé!
Đứa bé hát một mạch ba, bốn bài. Nào là Ngày đầu tiên đi học, Bắc kim thang, Con cò bé bé, Em đi chơi thuyền… giọng bé lảnh lót như tiếng chim họa mi hót. Vừa lúc đứa bé nghỉ lấy hơi, chú Cách nói nhanh như sợ con tranh phần:
- Con hát hay lắm! Lát nữa bố sẽ nghe con hát tiếp. Con để bố nói chuyện với mẹ một chút xíu nhé!
- Bố không thích nói chuyện với con nữa à? Mẹ thường đi làm, chị Thanh Hương đi học suốt. Chỉ có con ở nhà không biết trò chuyện với ai cả. Bố lại không thích trò chuyện với con. Con giận bố đấy! Bố nhớ là chút xíu nữa bố nghe con hát đấy nhé. Chỉ còn có ba bài nữa thôi. Bố nhớ nhé! Để con gọi mẹ cho bố nhé!
Vệ vào nhà ăn uống một cốc nước, khi trở ra thì không thấy thuyền trưởng đâu. Đôi dép lê quai rộng thùng thình của thuyền trưởng vẫn còn đó. Thuyền trưởng đi nhầm đôi dép của Giao. Giao nằm lăn quay trên ghế salon ngáy phò phò như thổi lò rèn. Vệ gọi thất thanh qua máy bộ đàm: “Không thấy thuyền trưởng đâu cả, coi chừng lên buồng lái đó!”. Chú Cách cúp máy cái rụp. Mọi người khẽ mở hai cừa cánh gà nhẹ nhàng lảng ra ngoài. Có người mở cửa chính đi xuống cầu thang. Ánh sáng lọt vào buồng lái. Thuyền trưởng đang đứng sát vách cũng nghe chuyện qua điện thoại. Mắt thuyền trưởng ươn ướt. Hình như thuyền trưởng khóc. Thuyền trưởng thích nghe tiếng trẻ con líu lo chứ có hiểu gì tiếng Việt đâu!
Comment
There are no comments made yet.


There are no replies made for this post yet.
However, you are not allowed to reply to this post.