1. Lê Thanh Vịnh
  2. Câu lạc bộ những người đi biển
  3. Thứ hai, 11 Tháng 7 2011
  4.  Subscribe via email
Vịnh xin chào các anh, chị, cô, chú, bác trên diễn đàn hàng hải Việt Nam.

Vịnh đang là sinh viên năm cuối của trường ĐH GTVT TP HCM ngành khai thác máy tàu thủy. Đã biết qua tập truyện Sóng Biển Rì Rào của tác giả Trương Anh Quốc từ năm nhất, nhưng cũng chỉ biết. Gần đây có tham gia diễn đàn, anh chị có cái nickname là nguyen pham có post 1 số bài Vịnh đọc thấy rất thích thú, cũng đã ghé 1 số nhà sách, rồi đặt mua online nhưng không có hoặc hết hàng. Vịnh rất muốn đọc tập này để hiểu thêm cuộc sống của 1 thủy thủ trên biển nhưng không biết phải làm thế nào? Đành phải lên đây xin thông tin. Anh, chị, chú, bác nào đã đọc qua tập truyện này có thể chia sẻ lại cho Vịnh được không? Có thể cho Vịnh mượn đọc 1 thời gian, hoặc bán lại cũng được nếu ở xa tiền ship Vịnh sẽ chịu. Hoặc nếu có link download hoặc đọc online thì cùng chia sẻ, thực ra Vịnh cũng đã search một số trang đọc sách online mà cũng không thấy.

Vịnh xin chân thành cảm ơn mọi người!

TTLL: Lê Thanh Vịnh
Đt: 0974730805
Tạm trú tại: 322 Bình Lợi, F13, Q Bình Thạnh, HCM
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
SƯU TẬP.

Tàu chạy hằng tháng trên đại dương ai cũng trông đến bờ. Không cần xem trên hải đồ mà nhìn chim chiền chiện và hải âu cũng biết gần đến bờ hay chưa. Làm việc trên biển thời gian dài kinh khủng.
Ngày ngày đêm đêm chỉ có chừng ấy con người quen. Toàm là đàn ông con trai. Được cái là vui. Thứ bảy chủ nhật liên hoan. Cụng ly, hô vang cả câu. Dân thủy thủ ăn to nói lớn. Đi đứng nhanh nhẹn dứt khoát. (Có người còn mạnh miệng nói là dân cao to đen hôi!). Không thể lẫn vào đâu được. Quen quá, nghe tiếng dép đã biết là ai rồi. Nói mã cũng vơi chuyện. Mà đàn ông đâu có nhiều chuyện để nói. Thế là cứ trông cho đến cảng.
Đến cảng một nước, thủy thủ được nhìn phong cảnh, dạo trên đường phố nước ấy. Ăn món ăn của nước ấy, nói chuyện với con gái của nước ấy… Đó là thú vui lớn nhất của người thủy thủ. Mấy ngày tàu làm hàng thì tha hồ mà đi bờ. Khi tàu đỗ cả chục ngày, đi bờ mệt nghỉ.
Đi bờ có chút hơi đất, bù lại những ngày lênh đênh trên biển. Đi bờ để gọi điện thoại về nhà. Đi phố mua sắm và ngắm… con gái. Lâu ngày mới nhìn thấy con gái nên trông ai cũng đẹp. Con gái phương Tây mũi cao, mắt xanh tóc vàng tuyệt đẹp. Thủy thủ hễ gặp người đẹp cứ giả vờ hỏi đường. Nghe được rồi mà cứ lắc đầu. Họ rất nhiệt tình, nói hoài mà thủy thủ không hiểu nên dắt đến tận nơi. Ở các nước nói tiếng Anh nghe để học được bản ngữ của họ. Những nước không nói tiếng Anh thì làm quen để được bày dăm ba câu chào hỏi, cảm ơn. Ai mà chẳng thích!
Tàu ghé cảng gần trung tâm thành phố chỉ cần đi bộ. Càng xa thì có ôtô của Câu lạc bộ thủy thủ đưa đón. Xe chở đến phố hay Câu lạc bộ thủy thủ rồi hẹn giờ đưa về. Ở các nước phát triển mỗi cảng có một câu lạc bộ thủy thủ. Ở đó đầy đủ các món vui chơi giải trí. Thủy thủ được phục vụ tận tình. Người phương Tây rất quí trọng nghề đi bỉên. Nghề đi biển có cái gì đó rất phiêu lưu mạo hỉêm và lãng mạn.
Nhưng cảng không có xe đưa đón thì đi bằng xe buýt. Xe buýt rộng rãi và rất thoải mái. Trên xe yên lặng. Thỉnh thoảng có tiếng chuông điện thoại reo. Người có điện thoại reo xin lỗi người bên cạnh rồi mới nghe và chỉ dám nói khẽ. Xe buýt chạy nhanh mà rất an toàn. Nhưng đi xe buýt phải hỏi đường nhiều lần. Nhiều lúc gấp phải đi bằng taxi.
Đi taxi nhanh nhất, khỏe nhất. Đi mọi lúc mọi nơi và không cần hỏi đường. Chỉ có hơi tốn một chút. Tốn thì tốn. Dễ gì được ra nước ngoài mà đi taxi. Người đi du lịch muốn đi được thế phải mất nhiều tiền lắm. Mà đâu phải muốn đi du lịch ở đâu cũng được. Có những nước không thể đến bằng đường du lịch, chỉ có thủy thủ mới đến được. Thủy thủ đi được khắp nơi trên thế giới. Thủy thủ được đi du lịch miễn phí. Thích quá đi chứ! Vì vậy tàu cập cảng là thủy thủ đi. Ngoài giờ làm việc ít ai có mặt ở tàu. Đến cảng thủy thủ ít ngủ là vậy. Mỗi ngày đêm ngủ chừng vài tiếng. Nhầt là đến những nước gặp Việt kiều hiếu khách. Họ gác việc nhà mà chở thủy thủ đi chơi suốt. Chở đi xem phong cảnh, tìm hiểu nền văn hóa và ăn những món đặc sản của nước ấy. Cả những món ăn Việt Nam. Việt kiều thích dẫn người Việt đi ăn những món Việt Nam như những người xứ Quảng dẫn khách đồng hương đi thưởng thức mì Quảng vậy. Rồi chủ và khách giành nhau trả tiền, một tình cảm rất thắm thiết mà chỉ có những người xa xứ mới có được. Gặp cuối tuần thì họ dẫn đi thâu đêm suốt sáng. Họ còn mời thủy thủ về nhà mà chiêu đãi.
Đến các nước, ngoài việc mua sắm cá nhân thủy thủ còn mua quà cho bạn bè, người thân. Đi xa thì phải có quà. Những người đã có vợ thì mua nữ trang và quần áo… lót. Xem nhà đẹp và tiện nghi là xem nhà bếp và buồng vệ sinh. Người phụ nữ có sang trọng, quí phái không thì nhìn trang phục lót. Vợ đẹp thì chồng cũng sang theo. Sang vì vợ mà, ông bà ta chẳng bảo thế là gì! Vì vậy ai cũng chọn thật nhiều thứ. Toàn là hàng đắt tiền. Mua trang phục lót thường phải lựa cửa hàng văng vắng khác mà mua, thế mà người bán và khách nữ cứ vây lại, trố mắt ngạc nhiên. Đàn ông nước họ không chu đáo như thế! Họ hỏi size (cỡ) của vợ thì biết chứ của chị, em gái và của mẹ thì làm sao biết? Thế là thủy thủ chỉ cỡ người rồi họ chọn giúp rất nhiệt tình.
Hiệp đi bờ nhiều nhất, ngoài ca làm việc là đi. Bất kể cảng gần cảng xa, trời sớm hay tối. Nhiều lúc đi về trễ giờ, người ca trước trực giúp, hôm sau Hiệp trực bù lại. Làm việc trên tàu thoải mái. Ca kíp đúng giờ nhưng có chuyện là nhờ người khác được. Anh em thông cảm cho nhau. Trời còn có lúc nắng lúc mưa. Người chứ đâu phải cái máy. Do vậy Hiệp tận dụng thời gian để đi bờ được nhiều nhất. Mỗi lần đi bờ Hiệp luôm mang theo máy ảnh. Hiệp ghi lại phong cảnh trên mỗi bước chân. Mỗi nước có đặc trưng riêng. Nhật Bản với những ngọn núi tuyết phủ trắng xóa, thỉnh thoảng còn gặp núi lửa phun dung nham đỏ rực lên trời. Những bước đi như chạy của những cô gái Nhật. Đẹp nhất ở đất nước mặt trời mọc là hoa anh đào nở trắng khắp núi đồi… Hiệp còn thích những cánh đồng hoa, những bãi cỏ như thảm xanh ngắt ở Glastone và Portland nước Australia, thích phượng đỏ thắm ở Ấn Độ hay từng đàn hải âu bay dập dìu theo xuồng đánh cá ở vịnh Houston nước Mỹ. Hiệp ghi lại hết những khoảnh khắc hiếm hoi, để rồi khi xem lại Hiệp mỉm cười một mình.
Hiệp còn thích mua hàng lưu niệm. Đến đâu Hiệp cũng mua hàng lưu niệm. Mua cũng phải chọn thứ gọn nhẹ để dễ mang về vì hành lý không được vượt quá bốn mươi cân. Khi mua Hiệp thường nhận được tiền thối lại. Tiền giấy và tiền cắc. Tiền giấy thì dễ chứ tiền cắc không biết để đâu. Bỏ vào túi, khi đi cứ loèng xoèng như dát hơi dạo. Hiệp thấy người Nhật và Tây phương có cách giữ tiền cắc rất lạ. Tiền cắc ở họ tiện lợi và thông dụng, nhất là khi đi xe buýt và mua ở máy bán hàng tự động. Họ cho vào một chiếc đãy nhỏ như đãy đựng trầu rồi đeo vào cổ. Đâu chỉ người nghèo, người đi xe hơi bóng loáng cũng có cái đãy. Thanh niên cũng mang chiếc đãy như thế.
Nhiều nước đồng USD không thịnh hành, thủy thủ đến nước nào cũng phải đổi tiền của nước ấy mới tiêu được. Đổi phải ra Câu lạc bộ thủy thủ hay cửa hàng đổi tiền. Nhiều khi đổi mà chưa tiêu hết vì tàu chạy gấp. Lịch trình tàu bè luôn thay đổi vì thời tiết và đặc điểm hàng hóa. Tiền chưa tiêu được đành giữ chờ khi nào tàu quay lại nước đó. Có khi cả năm tàu không quay lại.
Tiền của mỗi nước mỗi khác. Nhiều nước dùng đồng tiền chung như khối châu Âu dùng đồng euro. Tiền những nước trong khối liên hiệp Anh đều in hình nữ hoàng Elizabeth. Nước không có đồng tiền giấy riêng mà dùng USD như Panama. Tiền mệnh giá rất thấp như Thổ Nhĩ Kỳ, mấy ngàn đồng Việt Nam đổi được cả triệu tiền họ. Loại tiền nào cũng đẹp, cũng lạ mắt. Tiền là một món quà lưu niệm của đất nước ấy. Hiệp cất giữ hết. Hiệp có thêm cái thú sưu tập tiền. Đến nước nào cũng đổi cho được tiền của nước ấy.
Có khi đến những nơi tàu không vào cảng mà chỉ neo ngoài biển làm hàng. Lúc đó không đi bờ được. Để có tiền của nước đó phải đổi lại cho đại lý hay công nhân. Hiệp sưu tầm được tiền khắp thế giới. Hiệp đi năm châu bốn biển trong vòng mấy tháng. Đó là ước mơ của bao người thủy thủ vì có thủy thủ cả một đời không đi ra khỏi được một châu.
Thật thú vị nhưng cũng lắm gian nan. Sưu tập được các loại tiền ấy thì phải đi hàng ngàn hải lý. Đi biển là nghề nguy hiểm nhất. Phải có sức khỏe tốt mới chịu đựng được sự thay đổi thời tiết liên tục, từ vùng nắng nóng kinh người đến vùng quanh năm tuyết phủ. Làm việc trên biển chống chọi với sóng gió và bão biển. Lúc gặp bão, tàu chao đảo cả chục ngày trời. Ăn uống chẳng được mà cứ ói. Ói ra cả mật xanh mật vàng. Những lúc ấy cứ muốn bỏ quách nghề biển cho xong nhưng hết sóng gió thì đâu lại vào đấy. Làm sao không thích khi biển êm ả, tàu lướt trên mặt nước sóng sánh như dầu. Gặp trăng chiếu sáng vằng vặc, mặt biển trắng và lấp lánh như ánh bạc, đẹp tuyệt vời. Chiều chiều cá heo bơi theo tàu, gõ gõ vào thành tàu là chúng nhảy lên khỏi mặt nước biểu diễn và kêu eng éc. Cá heo rất thích giỡn với người. Đi biển tận mắt chứng kiến cá voi phun nước và bơi theo nô đùa với tàu mới thấy đời thủy thủ lý tưởng biết bao.
Đi biển được đến các nước lạ, những vùng đất và chân trời mới. Thích nhất là đến những nước phát triển, thủ tục đơn giản. Thủy thủ đi lại tự do như người dân nước sở tại. Thấy cảnh sống của họ mà thích. Ghét nhất là đến mấy nước chậm phát triển. Thủ tục rắc rối. Nước càng nghèo thì chính quyền cũng càng nhiêu khê. Lên tàu làm thủ tục thì đi cả chục nước. Hoa tiêu cũng thế. Hoa tiêu nước phát triển lên tàu cho quà. Nào là bản đồ, các phần mềm và chương trình hướng dẫn tàu ra vào cảng. Hoa tiêu nước đang phát triển thì đòi quà lộ liễu. Khi tàu đi trên sông Trường Giang, hoa tiêu Trung Quốc vòi quà. Tàu đi hai ba ngày đêm trên sông, mỗi chặng lại thay đổi hoa tiêu. Cứ mỗi trạm mỗi đưa thì có tiền chùa! Tiền tiếp khách có hạn. Hoa tiêu làm việc ăn lương. Thuyền trưởng cho có mấy cây thuốc ba số. Viên hoa tiêu trẻ đem ra cánh gà buồng lái ném xuống dòng Trường Giang. Sương khói trên sông tù mù, trời lạnh ngắt nhưng mặt anh hoa tiêu đỏ rần. Hoa tiêu trẻ mà đã thế rồi. Anh ta thổ lộ: “Vào được chân hoa tiêu phải mất ít nhất là năm ngàn USD”. Nơi nào có thể dùng tiền và sự quen biết để xin việc thì không có công bằng. Không phân biệt kẻ hay người dở, cản trở đất nước phát triển. Vứt thì khỏi hút. Dẫu tàu không tốt thì coi chừng bị thuyền trưởng đuổi xuống khỏi tàu!
Mấy lần tàu đến Ấn Độ. Chính quyền cảng luôn gây khó dễ. Ra vào cảng phải xuất trình giấy tờ. Họ cứ cẩm hộ chiếu và giấy tờ đi bờ xem xong rồi xin đểu. Không cho thì thiệt cho mình thôi. Cảng Vizac Khapatnam, thủy thủ đưa tiền Việt họ cũng lấy, khi gặp người Việt ở tàu khác ra cổng họ lại đổi sang USD. Cảng ở thành phố lớn như Madras (Chemai) cũng chẳng hơn gì. Đi bờ mới thấy người Ấn Độ có hai tầng lớp rõ rệt. Người giàu cũng lắm mà người nghèo cũng nhiều. Người giàu béo trùng trục, đi xe hơi sang trọng. Ăn xin đầy đường. Không chỉ người già và trẻ em mà thanh niên lực lưỡng cũng xin của bố thí. Họ không tìm được việc làm. Họ nằm la liệt dưới gốc cây bên vệ đường và trên hè phố. Nhiều nhất là ở Goa. Mùa hè trời nắng như lửa đốt. Người ăn xin chết vì nắng và vì đói. Trong những đường hầm và gầm cầu người ta xin ngồi từng hàng. Trên đường phố Ấn Độ bò đi lại lông nhông. Tự do như bò Ấn Độ. Người dân chết đói chứ không đụng đến bò. Bò là con vật thiêng liêng ở đất nước này. Người ăn xin thường lấy phân bò trét lên đầu cho may mắn. Tàu cập cảng Ấn Độ, công nhân cảng rất tội nghiệp. Họ đói kém, cho một gói mì tôm họ mừng lắm. Đến bữa thủy thủ luôn chừa phần cơm cho họ. Họ cứ xin áo quần cũ. Đồ thủy thủ không dùng, có bao nhiêu đem cho hết.
Vào cảng thì các kho trên tàu đều bị chính quyền cảng niêm phong nhằm tránh tình trạng buôn lậu. Thủy thủ đi bờ mua thứ gì có giá trị một chút khi qua cổng cảng đều bị làm khó dễ. Họ cấm mua hàng trên nước họ. Tàu nhập cảnh rồi là thuộc quyền quản lý của chính quyền cảng nên bị kiểm dịch rất kỹ. Kho thực phẩm cũng bị niêm phong. Rượu bia thuốc lá cũng phải gởi mỗi phòng thủy thủ một ít. Để trong kho nhiều sẽ bị xin hết. Có khi chưa kịp lấy ra kho bị niêm phong thì nhịn vậy chứ không dám khui niêm phong. Có cảng bắt phải nộp tất cả máy quay phim máy ảnh lên phòng thuyền trưởng. Tranh ảnh sách báo có hình phụ nữ đều phải nộp, sau khi rời cảng mới được lấy lại. Chính quyền cảng lên tàu thấy phòng nào có là phạt.
Đến Ấn Độ phải khai báo trước lúc tàu vào cảng. Đó là luật khi xuất nhập cảnh. Phải khai chính thức. Thiếu hay thừa đều bị phạt nặng. Do vậy tàu đến cảng là do điền vào tờ khai. Có bao nhiêu loại tiền phải khai hết. Những tiền có giá trị thì khai còn tiền không có giá trị mấy thì cất đi. Hiệp có nhiều loại tiền không tiện khai. Hiệp gói tiền cắc vào bọc nilông và tiền giấy trong bao thư đem xuống buồng máy cất. Buồng máy rộng rãi lại nhiều ngóc ngách. Mấy khi hải quan khám xét buồng máy.
Chuyến đó hải quan lên tàu làm việc rất dễ. Chỉ làm thủ tục qua loa chứ không khám xét gì. Vì tàu đã cho họ rất nhiều thứ. Hải quan mang về mệt nghỉ: bia, nước ngọt, thuốc lá và xà phòng thơm. Ấn Độ rất thích xà phòng thơm. Họ thấy xà phòng thơm thì cười tít mắt chẳng còn thấy gì nữa.
Rời Ấn Độ, Hiệp định mang tiền đã cáy (1) lên phòng cất nhưng chuyến kế tiếp tàu đi đến Indonesia. Nếu đến Ấn Độ phải khai tiền thì đến Indonesia thì phải cáy tiền. Chỉ chừa lại một ít thôi. Tùy theo chức danh (mức lương phụ thuộc vào chức danh cao thấp) mà chừa lại cho phù hợp. An ninh ở Indonesia không đảm bảo, thường có cướp biển. Cướp trên biển còn canh phòng được chứ khi neo tàu để làm hàng mà cướp giả dạng công nhân hay đại lý trà trộn vào thì rất khó phát hiện được. Nhiều đại lý ở Indonesia còn thông đồng với cướp biển. Họ nắm chắc được hàng hóa tàu chở và ngày giờ tàu chạy. Cướp ra tay rất dễ dàng.
Cướp tàu hay hàng thì có bảo hiểm trả. Cướp tiền của thuyền viên thì chỉ có thuyền viên chịu thiệt. Do vậy thuyền viên cáy tiền hết. Lỡ có cướp lên tàu thì chỉ bị mất ít. Làm ra đồng tiền đã khó. Cất giữ lại càng khó. Thủy thủ suốt năm tháng trên đại dương, như con hải âu bay mãi mà chẳng thấy bờ. Việc ai nấy làm. Công việc cứ đều đều như vắt chanh. Những ngày tháng lênh đênh không quan tâm đến tiền. Cứ đến tháng lĩnh lương, lĩnh rồi cất chứ đâu có tiêu được. Có khi đầu tháng đã lãnh lương rồi. Lãnh trước thì làm… trả nợ. Những lúc tàu qua vùng nguy hiểm thuyền trưởng thường phát lương rất sớm. Phát sớm cho an toàn. Cho thuyền viên cáy.
Có rất nhiều chỗ cáy. Người bỏ trong bao gối may lại. Người lật ván giường lên rồi đặt xuống dưới. Người trải dưới thảm lót phòng. Người cho dưới đế giày bảo hộ cũ, người gói vào bọc trộn với rác rồi cho vào sọt rác trong phòng. Mỗi thuyền viên ở mỗi phòng rộng rãi nên cáy cũng không khó lắm. Hiệp cũng lo giấu tìên. Công sức lao động cả năm trời chứ có ít gì. Hiệp không còn để ý đến mớ tiền giấu trước đó.
Tàu nhập cảnh rồi neo đậu làm hàng hơn nửa tháng. Gặp vùng biển lắm cá nhiều mực. Chập tối, dưới ánh trăng mực bơi trắng quanh tàu. Lại đang giữa mùa xuân cá mực rất dễ câu. Trời tối hay sáng gì câu mực cũng được. Thả lưỡi câu xuống nhắp nhắp vài cái là dính mực. Câu lên là luộc ăn lìên. Mấy ngày đầu thủy thủ ăn mực thay cơm. Mực tươi rất ngọt, ngậm mà nghe. Nướng mực lên cứ thơm phức. Câu nhiều quá đem bỏ vào kho lạnh. Rồi kho lạnh cũng không còn chỗ nữa, thủy thủ bắt chước công nhân Indonesia đem mực phơi khô. (Công nhân ra tàu làm việc là phụ, câu cá mực về bán mới là chính). Vài người câu, một người xẻ ruột không kịp. Gặp những ngày xấu nắng phơi cũng lâu khô, lại đem vào nóc nồi hơi buồng máy mà phơi. Khắp tàu đều nghe mùi mực.
Câu mực chán thì thay lưỡi câu cá. Cầm trực tiếp dây cước mà câu chứ không dùng cần. Cá rất lớn. Có con cá chục cân. Câu cá sướng tay hơn câu mực. Khi cá cắn thì dùng dằng mãi. Khi cá kéo thì thả cước ra. Khi con chùng thì kéo lại. Giằng co, vờn cho đến lúc cá mệt dần. Khi cá đã yếu thì kéo đầu cá lên khỏi mặt nước. Cá không hô hấp được nên rất chóng đuối. Khi con cá yếu hẳn thì dùng bao tay mà kéo cước cho khỏi bị đứt tay. Cá lớn phải hai người kéo mới nổi. Xúm lại mà kéo thật là vui. Kéo từ từ chứ kéo nhanh cá gượng sức mọn còn lại vùng vẫy sẽ bị bóc. Nhiều khi kéo lên nửa chừng thì bị rơi tõm trở xuống.
Câu cá chủ yếu cho đã cơn ghìên chứ cá không ngon bằng mực. Câu cá cũng phải có nghệ thuật mới câu được. Dần dần ai câu cũng siêu cả. Cá mực để đầy kho. Trước khi tàu đầy hàng và nhổ neo đi, đêm cuối ấy thủy thủ câu quanh mặt boong cho thỏa thích.
Đã qua vùng nguy hiểm. Thủy thủ lại sắp về nước, ai cũng mừng rơn. Người về được chia làm hai đợt. Danh sách chưa được fax đến, thủy thủ cứ trông ngày trông đêm rồi đoán già đoán non. Thủy thủ không ngủ được cứ dạo lang thang mãi.
Hiệp lại chỗ cũ lấy tiền, tìm mãi mà chẳng thấy đâu. Hiệp làm dấu chỗ này mà, ngay chỗ vách tường, bên trong lớp bố cách nhiệt. Có ai lấy giấu chỗ khác không? Hay có người đùa mà cất đi. Mọi người trong tổ thường thích đùa. Tại Hiệp thường đùa. Đi biển thời gian dài thườn thượt. Đời thủy thủ, một đời lại quá ngắn, một ngày sao quá dài, đùa vui cho ngày tháng ngắn đi một chút.
Hiệp để trong bì thư có ghi tên. Chắc thấy tên Hiệp nên giấu đi thôi. Mà đùa sao lâu thế. Cả tuần rồi mà vẫn chưa trả lại chỗ cũ. Biết tìm nơi đâu? Kỳ công của cả năm nay. Mà đâu phải dễ có được những đồng tiền ấy. Tờ 2 đô Mỹ này. Trên thế giới chỉ có một nghìn tờ thôi. Sở hữu được nó là rất khó. Nào là tiền Ai Cập. Hiệp đổi nó trong lần đến cảng Dammieta, thấy đồng tiền ấy là nhớ ngay đến lần đi hơn ba trăm cây số để đến thăm Kim Tự Tháp và viện bảo tàng quốc gia Cairô. Tiền Pakistan thì nhớ lại lần mém bỏ mạng khi đi chợ bom khủng bố. Nào là tiền Trinidad, đảo quốc nhỏ nằm phía đông Venezuela, nơi lên bảo vệ mà đâm cá ở cầu cảng suốt đêm. Tiền Venezuela, Hiệp đổi được khi đến bar uống nước và xem biểu diễn. Thấy là nhớ đến con gái tuyệt đẹp xứ hoa hậu thế giới. Những cô gái da màu dáng thon thả khỏe khoắn và gợi cảm. Nào là tiền Nam Phi, đất nước cực nam châu Phi lạnh ngắt, nơi có thể thấy cá voi vào đến tận cảng, nước ở châu Phi nhưng lại mang kiến trúc châu Âu. Hiệp đổi lúc đến Cape Town khi đi qua mũi Hảo Vọng – điểm cực nam của châu lục. Nơi mà mười lăm đôla Mỹ một giờ Internet, ngoài tiền giờ còn phải bo cho nhân viên. Nào là đồng bảng Anh, tiền mà Hiệp đổi khi đến Immingham, xứ sở sương mù, cây cối trụi lá như những chiếc xương, chỉ có những cánh đồng cỏ là xanh mướt. Nơi mà nhà nhà có ống khói và đều tắp, 10 giờ trời mới sáng, 4 giờ chiều trời đã tối, người làm việc cả ngày, chỉ ăn nhẹ vào buổi trưa là vậy, nơi mà đi xe buýt mua một vé là đi cả ngày với tất cả các tuyến. Mấy tờ tiền Hiệp đổi ở những nước mà không thể đến bằng đường du lịch được. Những tờ tiền mà bạn bè thủy thủ khắp thế giới tặng cho Hiệp, trên đó có chữ ký của họ nữa. Hiệp định khi trở về sẽ đặt chúng dưới kiếng trên mặt bàn phòng khách để nhớ lại thời đi khắp năm châu của mình. Hiệp quí vì chúng không còn là tiền nữa mà là quà lưu niệm. Chúng vô giá.
Hiệp hỏi từng người trong tổ. Ai cũng lắc đầu. Hay chuột tha đi chỗ khác? Mà tàu mới làm gì có chuột. Chuột ở dưới buồng máy sao sống nổi. Hay mấy AB (thủy thủ boong) đi đo nước dằn tàu thấy mà giấu đi. Hiệp chỉ tránh chính quyền cảng nên giấu sơ sài. Chỗ đơn giản mới an toàn. Chỗ Hiệp giấu lại gần với chỗ đo nước. Khi Toàn xuống đo nước Hiệp hỏi.
- Mày có thấy tiền tao để chỗ này không?
- Tiền gì?
- Chỉ là tiền vớ vẩn thôi mà!
- Mày nói tao lấy tiền của mày hả?
Toàn vứt thước dây, nhảy ập vào Hiệp. Toàn có tiếng là cộc tính, chẳng biết sợ ai. Tức là đánh. Toàn đấm. Đá. Đạp. Hiệp tránh. Né. Đỡ.
Trên tàu đánh nhau là chuyện thường. Năng lượng dư không làm gì, lâu ngày cũng sinh nóng tính. Nhưng đánh nhau mà thuyền trưởng biết được coi như toi. Kỷ luật trên tàu rất nghiêm. Chẳng biết đúng sai, hễ đánh nhau là cả hai cùng về nước. Đâu phải chỉ tốn tiền vé máy bay và chi phí đại lý, thủ tục cho một vòng mà cả cho người bay qua thay. Giận mất khôn. Nếu tính toán như thế thì có bao giờ đánh nhau!
Ban đầu Hiệp chỉ phá đòn. Toàn càng ra đòn hết sức. Toàn xông vào vật. Tức mình, Hiệp dùng đòn hông quật Toàn ngã trắng bụng. Hiệp khóa cổ, Toàn không nhúc nhích được. Hiệp đâu muốn làm thế nhưng càng nhường, Toàn càng lấn tới. Tại Toàn gây sự trước. Hiệp thì hỏi thôi.
Bỗng tiếng báo động máy làm Hiệp giật nẩy người. Hiệp lại đang trực ca. Hiệp buông Toàn, vụt chạy xuống tắt còi báo động và xử lý máy. Toàn hầm hầm lao theo. Thấy Toàn ở phía sau vào buồng điều khiển Hiệp liền khóa chốt trong. Toàn đứng đập cửa một hồi. Có tiếng sĩ quan boong gọi Toàn qua máy bộ đàm về mức nước, Toàn dứ dứ nắm đấm Hiệp mấy cái rồi bỏ đi.
Hết ca, cùng ngồi vào bàn ăn, Hiệp cười cười: “Xin lỗi nhé!”. Toàn cũng cười cười như chưa từng xảy ra chuyện gì. Thủy thủ là thế đó. Nóng lạnh thất thường.
Một buổi chiều Hiệp mở khóa tủ bảo hộ thu dọn đồ đạc. Phong bì đựng tiền nằm bẹp dí dưới góc tủ, lẫn lộn trong mớ găng tay. Sao lại lẩm cẩm thế này. Đi biển đầu óc càng ngày càng sượng đi. Cất một nơi lại đi tìm một nẻo. Hiệp thấy mình có lỗi với Toàn quá. Hiệp hỏi mà chưa uốn lưỡi bảy lần. Cũng may hôm đánh nhau chưa dẫn đến hậu quả gì. Nếu không bây giờ Hiệp biết ăn nói làm sao!
Hiệp chộp lấy cái phong bì như sợ ai đó nhìn thấy Hiệp bước vội lên ba dãy cầu thang, đẩy cửa chạy ào ra ngoài. Ngoài mặt boong gió thổi hiu hiu. Hiệp thấy nóng ran. Hiệp lại sát lan can ném phong bì xuống biển. Chiếc phong bì bay nghiêng nghiêng rồi rơi tõm xuống mặt nước. Nó dập dềnh theo con sóng như muốn giễu cợt Hiệp. Mặt trời tím ngắt đang lặn dần phía cuối chân trời.
Về nước Hiệp sẽ gặp Toàn để xin lỗi. Nhưng biết tìm Toàn nơi đâu? Toàn đã về trong lần thay người đợt trước.
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
CƯỚP BIỂN
Chưa tối tàu đã bật đèn sáng trưng. Vòi rồng phun nước suốt đêm. Khi có cướp thì dùng vòi rồng ngăn chặn không cho cướp lên tàu. Mỗi lần tàu qua eo biển Malacca thì toàn bộ thuyền viên phải chia ca canh cướp.
Eo biển này giáp ranh với ba nước Singapore, Malyasia và Indonesia. Tàu bè qua lại giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương chủ yếu bằng con đường này. Đây là hải trình ngắn nhất. Tàu bè qua con đường này còn để nhận dầu và mua thực phẩm ở Singapore. Vì chất lượng dầu ở Singapore tốt, giá thấp hơn nhiều so với các nước khác. Thực phẩm ở Singapore ngon, đa dạng mà rẻ. Tàu đi hàng tháng trên biển nên phải để thực phẩm vào kho lạnh. Nhà cung cấp ở Singpore làm việc với tác phong rất công nghiệp, chính xác đến từng ngày. Thủ tục xuất nhập cảnh ở đây đơn giản, tàu bè tốn ít thời gian. Thời gian trên tàu tính bằng phút vì một ngày giá thuê tàu vài chục ngàn USD chứ có ít gì!
Đi trên eo biển Malacca, một bên là Malaysia, một bên là Indonesia. Những hòn đảo lớn nhỏ lúp xúp mặt nước. Đảo hoang vắng một cách bí hiểm. Cây cối vùng nhiệt đới hoang sơ rậm rạp. Khi qua lại eo biển này tàu luôn được nhận fax thông báo của chủ tàu, người thuê tàu, chủ hàng và khuyến cáo của nước sở tại. An ninh vùng giáp ranh không đảm bảo, khó có sự truy quét đồng bộ nên cướp thường hoành hành. Trên tàu lại không được trang bị súng nên khó chống cự. Chỉ có cách phòng.
Từ chiều tất cả các cửa đều đóng chặt và khóa bên trong. Buồng máy lái, buồng máy được hàn hai, ba chốt khóa. Theo thống kê cướp lên tàu thường tấn công vào buồng máy và buồng máy lái để khống chế máy móc, không cho tàu hoạt động. Do vậy chỉ chừa một cửa để đi duy nhất: cửa cánh gà buồng lái. Không ai được phép mở bất kỳ cửa nào để đi ra ngoài. Ban đêm, mọi người không được ra ngoài, trừ thủy thủ đi ca canh cướp. Hai người bên boong, một người bên máy. Một thủy thủ boong đứng phía ống khói canh đằng sau lái. Vì ra đa tàu bị ống khói che khuất không quét được nên cướp thường tấn công từ hướng này. Một thủy thủ canh bên mạn phải. Thợ máy canh bên mạn trái.
Mỗi người canh cướp đều cầm một gậy sắt. Khi đi qua vùng biển này lần đầu tiên thợ cả đã làm cho cả tàu mỗi người một gậy sắt. Người nào dùng được côn thì khỏi dùng gậy. Dân đi tàu hầu hết đều có ngón nghề này để tự vệ.
Hai đèn pha tìm kiếm trên nóc buồng lái cũng được dùng đến. Chúng quay vòng để dễ phát hiện khi có tàu nhỏ áp sát. Tàu bè qua lại eo biển Malacca tấp nập. Khi qua eo biển này thì được mở thêm các đèn mà lúc tàu hành trình không cho phép. Do vậy ban đêm cả eo biển sáng choang, đèn xanh đèn đỏ lấp loáng.
Trực cướp cứ luân phiên nhau đi ca. Mỗi ca 4 giờ. Trực từ 5 giờ chiều đến sáng hôm sau. Đầu đêm gió vùng xích đạo nóng ran người. Hơi muối biển mặn chát. Đi ca ngoài boong phải mang theo nước để uống chứ không được bỏ vị trí. Về sáng thì sương mù, gió lạnh ngắt. Canh cướp phải nhìn và nghe. Nhìn để phát hiện tàu lạ. Vì tàu cướp không bật đèn hành trình hay đèn tín hiệu gì. Trời tối phải căng mắt ra mà nhìn. Tai phải nghe. Nghe có tiếng tàu, canô lạ không. Không ngồi canh một chỗ mà phải dạo và quan sát. Khi có dấu hiệu nghi ngờ là dùng máy bộ đàm báo ngay cho sĩ quan đi ca trên buồng lái. Sĩ quan dùng ống nhòm để xác định lại cho chính xác. Có lúc mấy tàu đánh cá bé tí trôi lượn lờ trước mũi tàu hay tàu kéo xà lan lù lù, hụ còi mà không tránh làm thủy thủ cũng phát hoảng.
Vì sự an toàn cho thuyền viên và con tàu, thủy thủ đi ca canh cướp rất nghiêm. Thuyền trưởng có thể đi kiểm tra bất kỳ lúc nào. Người canh cướp không có mặt tại khu vực được phân công là bị kỷ luật. Giao nhận ca trước 15 phút. Khi có mặt người nhận thì người giao ca mới được rời khỏi vị trí. Không được bỏ vị trí đi gọi ca. Người nhận ca phải đi từ cửa cánh gà buồng lái xuống. Người giao ca cũng đi lên bằng con đường ấy.
Tàu qua khỏi eo Malacca an toàn nhưng đi vòng xuống phía nam của Indonesia nên phải canh cướp thêm mấy đêm nữa. Vào hải phận Indonesia không chỉ canh vào ban đêm mà còn phòng cướp vào ban ngày. Vùng biển Indonesia vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có một tàu chạy ngang nên canh cướp rất buồn. Khi Đẳng xuống nhận ca thì Hùng trêu:
- Chỗ của cậu phải là sau ống khói!
- Chỗ nào cũng thế thôi, ở đâu mà chả phải canh!
Hùng trêu Đẳng ở chỗ chức danh. OS (thủy thủ quản) phải ngồi canh ngoài mạn tàu. AB đứng sau cabin canh phía đuôi tàu. Nếu không canh thì AB (thủy thủ đi ca) được đi ca lái nhẹ nhàng hơn. Đáng lẽ Đẳng đã trở thành AB. Mới tuần trước có AB bị bệnh phải bay về nước. Trong lúc chưa có người thay thì một trong hai OS được thăng chức lên AB để đi ca lái (1).
Trước khi chọn, sĩ quan boong, máy và thủy thủ trưởng họp. Theo thứ tự Đẳng được lên AB. Danh sách được trình lên thuyền trưởng. Thủy thủ trưởng lại không ưa gì Đẳng lắm. Đẳng thẳng tính và hay cãi. Thấy chướng tai gai mắt là cãi. Làm xong việc thì nghỉ chứ không ăn cơm chúa múa cả ngày. Nhiều lần Đẳng không làm vừa ý thủy thủ trưởng.
Không học đại học như Đẳng, Hội chỉ học trung cấp. Đi tàu không xét nhiều về bằng cấp, có đủ chứng chỉ cần thiết là được. Đặc thù của ngành hàng hải là bậc lương được tính theo chức danh chứ không tính theo bằng cấp. Học cao thì có kiến thức và giỏi chứ chưa chắc khôn. Hội không giỏi nhưng khôn.
Những ngày chưa có quyết định chính thức của thuyền trưởng cho chức danh mới, Hội càng làm việc siêng năng và lễ phép một cách kỳ lạ. Ngoài giờ làm việc luôn đến phòng các sĩ quan trò chuyện. Hội hay lân la trên buồng lái để chuyện trò với thuyền trưởng. Thuyền trưởng là người nước ngoài nên khi có công việc gì mới thì có người gặp. Nay có người để tán gẫu, thuyền trưởng thích lắm. Người nước nào mà chẳng thích giãi bày tâm sự! Sẵn tàu đang ở cảng Ấn Độ, Hội đi bờ mua cả chục chai rượu về biếu cho sĩ quan mỗi người một chai. Thuyền trưởng hai chai.
Có rượu là thuyền trưởng uống chứ có biết ngon dở gì. Được rượu biếu là quí. Mấy chai rượu sắn giá chỉ vài chục rubi! Nhãn mác chữ ngoằn ngoèo như lò xo và màu mè thật đẹp nên ai cũng nghĩ là rượu quí. Sau này lúc vui máy ba đem ra uống, bị ngộ độc mém chết. Thứ rượu đó chỉ để nướng mực chứ uống gì! Tri kỷ biếu rượu dở cũng quí vì không phải là rượu mà là ở tấm lòng. Mua lòng người mà biếu rượu dỏm! Tức mình, ai cũng mang rượu đó liệng xuống biển hết.
Không lươn lẹo như Hội, Đẳng thẳng thắn nhưng thật thà. Thật thà là cha đứa dại. Đi tàu được thăng chức là một cơ hội tốt. Không chỉ tăng lương mà còn được công ty tin tưởng. Hùng chọc nhưng Đẳng không giận. Mấy khi Đẳng giận ai! Có gì thì nói thẳng trước mặt. Giận làm chi cho nặng bụng.
Ngồi hai bên mạn tàu thỉnh thoảng Hùng và Đẳng phải gọi cho nhau. Gọi để thông báo cho nhau chứ không được trò chuyện. Trò chuyện là mất tập trung. Thuyền trưởng trên buồng lái sẽ nhắc nhở. Khi mạn tàu có tàu lạ đi gần thì gọi để sang hỗ trợ cho nhau. Dùng đèn pin rọi vào phía có tàu lạ để ngầm bảo là đây đang sẵn sàng ứng chiến.
Tàu đã qua khỏi vùng biển nguy hiểm (vùng biển nguy hiểm được khuyến cáo trên hải đồ). Hai thủy thủ canh phía mạn thu dọn vòi rồng và đèn hai bên mạn tàu Hội đã bỏ vào buồng lái thỉnh thoảng mới ra xem chừng. Trời tờ mờ sáng, một chiếc canô cao tốc có gắn giảm thanh bất ngờ ập vào phía đuôi tàu. Hai tên cướp ném móc, thoăn thoắt leo lên tàu. Chúng lao lên cầu thang khống chế Hội. Tên tóc dài dí súng vào Hội. Hội đứng im cho tên đầu trọc trói gô hai tay ra sau lưng.
Trói xong, hai tên cướp đẩy Hội vào buồng lái. Chúng đạp cửa xông vào buồng lái. Trời sáng nên không chốt cửa bên trong nữa. Đại phó đang đi ca liền bấm còi báo động. Tên cướp chĩa súng về phía đại phó bóp cò. Đại phó né người, đạn trượt qua vai rồi xuyên qua tấm kính. Tấm kính vỡ toang, miếng rơi xuống mặt boong loảng xoảng. Đại đội phó đưa hai tay lên cao. Tên cướp nhảy tới trói tay đại đội phó lại.
Với kinh nghiệm của người đi biển lâu năm, cướp đã lên tàu khó chống cự nổi. An toàn sinh mạng là trên hết. Thứ đến là an toàn cho tàu. Bị trói nhưng đại phó vẫn không rời vị trí đi ca.
Cướp bỏ mặc đại phó. Chúng biết người đi ca không phải là thuyền trưởng. Cướp tìm thuyền trưởng. Tên đầu trọc vung mã tấu sáng loáng và trợn mắt quát: “Captain?” (1). Hội đưa mắt nhìn đại phó rồi run lẩy bẩy dẫn hai tên cướp xuống trước cửa phòng thuyền trưởng. Cửa phòng thuyền trưởng không khóa. Hai tên cướp nhảy vào. Thừa cơ Hội lén chạy mất.
Thuyền trưởng còn ngủ trong buồng trong. (Phòng thuyền trưởng có phòng khách và buồng ở). Cửa buồng khóa chặt. Tên cướp cầm mã tấu chém mạnh vào cửa buồng. Thuyền trưởng choàng dậy, mắt nhắm mắt mở mở cửa định quát đứa nào dám phá giấc ngủ của mình.
Thuyền trưởng vừa hé cửa, tên cầm mã tấu đạp mạnh. Tấm cửa bật vào làm thuyền trưởng lảo đảo. Tên cầm súng nhảy tới chĩa súng vào thuyền trưởng. Thuyền trưởng từ từ đưa hai tay ra phía sau đầu: “Don’t shoot me!”. Tên cầm mã tấu thét: “Money?”. Thuyền trưởng tần ngần. Tên cướp tóc dài bắn một phát chỉ thiên. Thuyền trưởng lóng cóng đi lại tủ lấy chìa khóa mở ngăn kéo. Ngăn kéo phía trên đựng chìa khóa ngăn kéo dưới. Đến ngăn kéo thứ tư, thuyền trưởng mới lấy được chìa khóa mở két đựng tiền.
Thuyền trưởng giữ nhiều tiền. Tiền để phát lương cho thuyền viên và tiền mua thực phẩm cho tàu trong nhiều tháng liền. Tiền dự trữ khi có việc phát sinh trên tàu. Giữ nhiều tiền nên thuyền trưởng để nhiều nơi và khóa kỹ. Thuyền trưởng lấy cọc tiền to nhất nhưng có mệnh giá thấp nhất. Tiền có mệnh giá cao thuyền trưởng đã cất hết từ trước rồi. Thuyền trưởng cũng lường trước khi tàu qua vùng biển nguy hiểm.
Tên tóc dài giật cọc tiền dày như cuốn từ điển cho vào túi. Tên cầm mã tấu ra lệnh cho thuyền trưởng đem tờ khai hải quan. An toàn sinh mạnh cho toàn tàu là trên hết, thuyền trưởng muốn cho bọn cướp rời khỏi tàu càng sớm càng tốt. Thuyền trưởng đem ra tờ khai hải quan mới nhất đưa cho bọn cướp, rồi thông báo cho toàn bộ thuyền viên mang tiền tập trung tại Câu lạc bộ.
Vì an toàn sinh mạng và an toàn cho tàu, thủy thủ tập trung nhanh chóng. Trời kêu thì dạ chứ còn cách nào khác, miễn cho bọn cướp rời tàu sớm là tốt rồi. Sống làm ra tiền chứ tiền đâu mua được mạng sống. Sinh mạng vô giá không bảo hiểm nào có thể đền bù được.
Bọn cướp bắt tất cả thuyền viên ngồi vào một góc, hai tay đặt lên đầu. Tên đầu trọc bước vào vung mã tấu chém một nhát vào chiếc tivi để thị uy, chiếc tivi vỡ tan tành. Mảnh vỡ rơi rào rào ra mặt thảm. Chém xong hắn còn giương cao mã tấu, mắt đỏ lườm lườm như mắt trâu điên. Tên tóc dài mắt láo liên, thủy thủy nào rục rịch là chĩa súng về chỗ đó. Thuyền trưởng xin lỗi thuyền viên vì bất đắc dĩ phải làm thế. Cầm tờ khai, thuyền trưởng đọc tên và số tiền. Đến tên ai người nấy mới được đứng lên, nộp xong lặng lẽ về ngồi lại chỗ cũ. Không khí thật ngột ngạt, đến cả mấy phút mới xong, rồi cướp cũng rút lui.
Tên cướp ép Đẳng mở cửa vì Đẳng ngồi gần cửa nhất. Tên cầm súng đi trước, tên cầm mã tấu đi sau. Chúng đi thụt lùi, vừa đi vừa canh chừng. Đẳng mở xong cửa câu lạc bộ rồi mở tiếp cửa ra ngoài boong, phải mở hai ba chốt khóa. Thấy lâu, tên tóc dài thúc gót vào hông Đẳng. Đẳng nén đau gắng sức mở.
Khi Đẳng ra ngoài kéo cửa để mở rộng thêm, tên cướp còn đạp một cái nữa làm Đẳng ngã chúi. Đẳng gượng đứng lên. Sự chịu đựng đã đến giới hạn. Bằng một thế võ bí truyền, bằng hết sức vì cơn tức bừng lên, Đẳng quật một phát. Tên cướp ngã oạch xuống sàn tàu. Nhanh như cắt Đẳng nhảy tới đá thật mạnh vào tay tên cướp khi hắn giương súng bóp cò. Khẩu súng rơi xuống sàn tàu. Súng cướp cò nổ. Đạn trúng vào chân tên đầu trọc đang vung mã tấu chém Đẳng. Đẳng xoay người né, trụ vững một chân rồi quét vào chân. Tên đầu trọc đổ nhào, tay buông mã tấu. Mã tấu phập vào vai tên tóc dài khi tên này đang lồm cồm bò dậy. Máu từ vai hắn phun xối xả như lợn bị chọc tiết.
Tên tóc dài nằm vật ra sàn. Bỗng nó cố sức rướn tới với lấy khẩu súng. Vừa lúc đó phó hai Hải từ bên trong phóng ra giẫm bàn tay nó lại. Bàn tay nó bẹp dí. Nó nằm yên không nhúc nhích. Phó hai cúi xuống chụp nhanh khẩu súng rồi mang đi, bỏ tên tóc dài nằm đó.
Khi phó hai đi rồi, tên cướp rút con găm ở thắt lưng phóng theo phó hai. Đẳng nhìn thấy liền bay tới ôm phó hai. Cả hai cùng ngã lăn xuống sàn. Lưỡi dao găm trượt qua lưng Đẳng, rướm máu.
Còn tên đầu trọc bị thương ở chân, hắn trườn tới cây mã tấu. Vừa chạm được cán thì bị Dũng từ trong nhảy ra nện một gót thật mạnh vào giữa mặt. Tên cướp ôm mặt thét rú lên. Toàn bộ thủy thủ xông ra dùng côn, gậy sắt mà đá, đấm, thụi vào đầu, vào mặt, vào bụng, vào lưng. Hai tên cướp lãnh một trận đòn nhừ tử.
Hai tên cướp bị trói chặt, nằm co ro trên sàn tàu, mặt mày bê bết máu, sưng húp. Hội còn nhảy lại đá thêm mấy cái nữa vào mặt cho bõ tức. Thuyền trưởng giật lại cọc tiền dày như cuốn từ điển. Thủy thủ lôi sền sệt chúng như kéo hai cái bao gạo xuống mặt boong dưới. Lúc lên tàu chúng hùng hổ bao nhiêu thì bây giờ bi thảm bấy nhiêu.
Không biết xử lý thế nào, để chúng trên tàu thì nguy hiểm, vứt xuống biển cũng nguy hiểm. Những tên cướp này xử theo luật rừng mới thích đáng. Nhưng nếu ném xuống biển, sẽ bị luật hàng hải quốc tế phạt. Và khi tàu quay lại khu vực này sẽ bị trả thù. Máy móc bây giờ hiện đại, đồng bọn chúng có thể nhận dạng được một cách chi tiết con tàu trong bán kính hàng trăm hải lý (1). Mà lúc đó đâu còn là đội thủy thủ này nữa, trả thù nhắm đội khác thì oan cho họ lắm. Suy nghĩ một lúc, thuyền trưởng cho người lấy hai chiếc can nhựa loại 20 lít. Vặn chặt nắp can, buộc mỗi tên vào một chiếc rồi đẩy xuống biển.
Chiếc canô chạy theo sau tàu một quảng để chờ đón đồng bọn mang chiến lợi phẩm về. Khi thấy có vật rơi xuống biển nó tăng tốc. Vớt đồng bọn xong nó đuổi theo tàu. Thuyền trưởng lấy súng ở chỗ phó hai bắn chỉ thiên ba phát. Nghe tiếng súng canô không đuổi theo nữa.
Mặt trời đã lên cao hơn cây cọc bít. Biển yên ả, những ngọn đảo hoang vắng bí hiểm. Mấy chú hải âu thong thả vỗ cánh. Chúng bay là là mặt nước. Đột nhiên chúng lao thẳng xuống nước, ngụp lặn trong nước, khi trồi lên mỏ ngậm một con cá trắng bạc đang cố sức vùng vẫy. Hải âu đậu trên mặt nước để nuốt cá. Nuốt xong chúng tắm nước xỉa lông mấy cái như để tự thưởng mình. Khi bay lên, chúng dùng hai chân chạy đà trên mặt nước một đoạn rồi mới bay được lên không.
Vẫn chưa đến giờ làm việc. Thủy thủ đứng ngoài boong xem hải âu bắt cá. Thuyền trưởng gọi tất cả thuyền viên tập trung tại câu lạc bộ. Mỗi người viết một bản kiểm điểm.
Cuối chuyến đó Đẳng bị thuyền trưởng sign off do chống cự lại cướp.

(còn nữa)
Comment
There are no comments made yet.
sandy Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Èo ui, em Sophia siêu chăm =D> biểu dương tinh thần của em nhé, này, hay đằng nào gõ cũng to tay rồi, chị chụp nốt cuốn Biển gửi cho cô nhé :-"
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
BIỂN ĐỘNG
Tàu cập cảng, có tàu Việt Nam cũng vừa đến nên thủy thủ sang thăm chơi. Mấy khi gặp được tàu trong nước lại có người cùng chung công ty nên biết được tình hình của công ty. Sang thăm chơi để còn xin báo cũ. Báo cũ chưa đọc là mới.
Đi tàu viễn dương luôn đói thông tin, nhất là thông tin trong nước. Khi tàu đi ngang qua vùng biển gần bờ thì còn bắt được radio, lúc ở giữa đại dương thì chịu. Được cái là mỗi khi nhận thực phẩm thì cung ứng thường cho mượn băng đĩa, cả bao băng đĩa. Khi tàu quay trờ lại thì đổi. Tàu cập cảng thủy thủ tàu các nước thường giao lưu, mang băng đĩa đổi cho nhau. Thủy thủ rất dễ gần và dễ làm quen với nhau. Đi trên phố cũng nhận ra đồng nghiệp, cho dù là người của nước nào.
Trình pha trà tiếp khách. Trước khi đưa báo Trình còn kể về cái tết vừa qua
Tàu trình cũng đón tết trên biển. Trước tết tàu đến Đài Loan. Đi chợ những ngày cuối năm để mua sắm, bánh mứt, hạt dưa và đồ trang trí. Còn mua được cả mấy bánh pháo nữa. Ở Đài Loan được đốt pháo. Đi chợ còn được gặp những chị em người Việt, số đi làm, số đi lấy chồng. Họ nhớ nhà, nhớ quê, cứ đau đáu ngóng về Tổ quốc. Gặp thủy thủ, trò chuyện đựợc vài ba câu họ cũng vui phần nào. Ngày cuối cùng của năm thì tàu đến Hồng Kông. Đi chợ để mua thêm gia vị và vài thứ hoa quả tươi về trưng tết.
Trên tàu mỗi người ở một phòng. Mỗi phòng đều bày một mâm ngũ quả, bánh chưng và kẹo mứt. Ngày tết thắp hương cho ấm cúng và để bày tỏ chút lòng thành của con cháu đối với tổ tiên. Thắp hương thì đợi đến lúc hương tàn mới đi ra khỏi phòng đề phòng tàn rơi gây cháy. Câu lạc bộ thủy thủ có bàn thờ Tô quốc và được trang trí rất đẹp. Cũng đèn nháy lập lòe và câu đối đỏ. Môt chậu mai, gốc rất to, cành đan dày và đầy búp. Tàu chaỵ vùng lạnh nên phải dùng bóng đền để sưởi và tưới nước ấm mai mới nở vào đúng dịp Tết. Đến giao thừa thì hoa nở rộ , vàng rực.
Tất nhiên, tất cả tập trung tại câu lạc bộ. Phó hai đem một bánh pháo ra sau lái đốt. Thủy thủ lớn nhỏ cũng lom khom nhặt pháo lép như trẻ con. Sau khi thắp hương xong thuyền trưởng đọc điện chúc tết của công ty. Tàu phải đón Tết hoành tráng vì năm qua tàu hoàn thành suất sắc nhiệm vụ, không sảy ra sự cố gì. Tàu lại vừa nhận đựơc tin là đã ký được hợp đồng dài hạn với giá thuê tăng gấp đôi.
Tiếng vỗ tay hoà trong tiếng khui rượu sâm banh lốp bốp. Tất niên trên tàu thật vui. Rượu bia đầy bàn nhưng chẳng ai uống nhiều vì thức còn để đón giao thừa. Tàu vừa rời Hongkong thì đổi giờ ngay. Đổi sớm hơn một ngày để đón giao thừa cùng với giờ Việt Nam. Hongkong hơn Việt Nam một giờ.
Giao thừa, tất cả tập trung tại câu lạc bộ, bánh mứt được bày ra. Đại phó mang bánh trái ra đằng mũi để thắp hương. Phó hai thì lo thắp ở đằng lái. Hai nơi mà hai người túc trực lúc điều động tàu. Thắp hương xong là đốt hai dây pháo nữa. Một dây đằng mũi, một dây đằng lái. Còn lại để một dây cho sáng ngày mùng Một. Thuyền trưởng chúc tết rồi trich quỹ lì xì cho mọi người. Nhận được bao lì xì đỏ thẫm thủy thủ thấy mình trẻ lại. Lễ xong cả tàu hái hoa may mắn. Những bao lì xì có câu hỏi và tiền thưởng được gắn lên những cành mai, chen lẫn trong hoa mai vàng rực. Mỗi người được hái hoa một lần. Người hái trúng câu hỏi trả lời, người trúng các tiết mục múa hát, ngâm thở, kể chuyện, hoặc làm trò. Vừa hết năm Thân, máy hai hái trúng hoa làm mười động tác của khỉ. Máy hai gãi đầu, gãi tai, khom khom móc tay vào nách…Vừa sang năm Gà, bác thợ cả hái trúng hoa bắt trước tiếng gà gáy. Bác co tay làm cánh đập đập, rồi bắc tay làm loa gáy ò ó o. Cả tàu được một phen cười no bụng. Giao thừa thức sáng đêm uống ca hát, nhảy nhót. Tết được nghỉ ba ngày tha hồ mà vui chơi.
6 giờ sáng mùng một, ngoài trời sương còn dày đặc, phó hai đã chuẩn bị đem dây pháo cuối cùng ra đốt. Tìm mãi chẳng thấy đâu. Đêm qua còn để chỗ bàn, gần mấy thùng giấy đây mà. Có thủy thủ nào đem dấu đi chỗ khác không? Pháo mà dấu làm gì? Pháo chỉ được đốt ở biển chứ ở bờ cấm có đốt đâu được mà giấu. Có lẽ nhà bếp dọn dẹp rồi vứt cùng rác mà không biết cũng nên. Mất thì khỏi đốt chứ có gì đâu. Tiếng nổ chỉ nghe được có một lần chứ có đọng lại mãi đâu. Coi như đã nghe tiếng nổ rồi. Tìm để rồi cuối cùng cũng đốt tan xác thành rác chứ có làm của đâu. Thế mà cứ tim, tìm không thấy lại càng tức.
Thuyền trưởng xuống thắp hương đầu năm, nghe nói mất pháo. Lúc thắp hương thuyền trưởng thấy mất hai chai rượu cúng. Người nào lấy mang về phòng uống. Giám lấy cả đồ cúng. Trên tàu thường kiêng cữ nhiều hơn trên bờ, nhất là ba ngày tết. Có thờ có kiêng có lành. Mà đâu phải thiếu gì, rượu bia còn bày đầy trên bàn của câu lạc bộ đó. Khám phòng thì tìm ra thủ pham ngay, nhưng chỉ có hai chai rượu, phòng ở cũng như nhà riêng, tết nhất làm việc đó không hay. Hay có kẻ phá bĩnh, lấy không để trên phòng mà ném xuống biển thì làm sao biết được. Nhất định có kẻ phá bĩnh. Thuyền trưởng nghĩ như vậy. Người nào lại rắp tâm phá? Chỉ có người trong tổ boong thôi vỉ tổ boong mới liên quan trực tiếp với nhau. Thuyền trưởng lục lại chí nhớ xem có làm gì sai với anh em thủy thủ không. Đâu có vấn đề gì.
Trưa, thuyền trưởng gọi cả tổ boong lên phòng vui chơi. Trước là chúc tết, sau là có dịp ngồi trò chuyện vui vẻ với nhau. Chưa có cái Tết nào vui như cái Tết này. Một năm qua gặt hái nhiều thành công. Đó là nỗ lực của tất cả thuyền viên. Là người đầu tàu, thuyền trưởng rất vui bưng ly chúc sức khỏe từng người một.
Vui quá rượu cứ rót. Rémy Martin uống thật đằm. Rượu trên tàu thiếu gì, tàu đến nước ngoài được mua hàng miễn thuế. Tiếng cụng ly côm cốp. Rượu vào lời ra, chuyện trò rôm rả. Thân ngồi bên thuyền trưởng, kế đến là đại phó. Thuyền trưởng hòi gì đó mà Thân đang nói chuyện với đại phó nên không nghe. Thuyền trưởng trừng mắt: “A cái thẳng này láo”. Đêm qua lúc hái hoa may mắn khi bốc trúng câu: Ai là người đẹp trai nhất tàu thì Thân chỉ đại phó. Đại phó thường hai chống đối, hay là đại phó bật đèn xanh cho bọn thủy thủ chống đối mình? Thuyền trưởng á lên một tiếng rồi túm lấy cổ áo Thân.
- Tao đấm lồi mắt mày ra bây giờ!Mày là cháu ông Han. Tao ghét ông Han.
Vừa nói thuyền trưởng vừa thui vào mặt Thân. Mọi người xúm lại can và nghĩ có lẽ thuyền trưởng đã say. Say hay chỉ mượn rượu? Tửu lượng của thuyền trưởng cao lắm kia mà. Thuyền trưởng không làm việc gì nhiều nên suốt ngày xem phim trưởng Hongkong và luyện đô. Mọi người đi làm hết, thuyền trưởng biết làm gì, ngủ mãi cũng chán. Trên tàu người có chức danh càng cao thì làm việc càng ít, chỉ chịu trách nhiệm là chính. Chắc là thuyền trưởng đã uống trước đó nhiều rồi. Trên nóc tủ lạnh có chai rượu Chateau Mouton Rothchild – 1999 lỡ dở mà thuyền trửởng còn chưa đậy nắp.
Rượu làm cho thuyền trưởng không còn tỉnh táo? Ghét giám đốc sao lại chút giận lên đầu thằng cháu? Giám đốc có rút tiền thửong của thuyền viên đem biếu trung ương, cắt giảm tiền lương, tiền ăn của thuyền viên thì có liên quan gì đến thằng cháu. Ai làm người nấy chịu. Thuyền trưởng mà cũng thù vặt. Thủy thủ biết thuyền trưởng say. Say là không còn lí trí. Chấp trách gì người say. Nói với người say như háy với kẻ đui.
Thuyền trưởng tức giận thì nghe loảng thoảng có tiếng say say. Đứa nào giám nói ông say? Chúng mày uống bao nhiêu mà bảo ông say? Ừ. Say thì đã sao nào? Thuyền trưởng với lấy chai rượu chưa kịp rót thì đã ọe. Thuyền trưởng lấy tay bịt miệng, loạng choạng đi vào nhà vệ sinh. Trong lúc thuyền trưởng đi vệ sinh thì mọi người lấy cớ dọn dẹp rồi lẳng lặng về phòng hết. Đại phó là người đi ra sau cùng. Vệ sinh song khi trở về thì thuyền trường thấy con dao trên bồn rửa mặt liền cầm lấy.
Đại phó vừa bước đến cừa thì nghe thuyền trửơng gọi lại. Tưởng thuyền trưởng mệt cần người chăm sóc, đại phó bước nhanh trở vào. Thuyền trưởng đứng tựa vai vào vách. Trông thấy thuyền trưởng liêu xiêu, đại phó đưa tay ra định dìu thuyền trưởng vào giường. Thuyền trưởng bất ngờ vung dao đâm một phát. Đại phó thụp xuống né kịp. Con dao cắm phập vào vách. Đại phó định đứng dậy chạy ra cửa nhưng không kịp nữa rồi. Thuyền trưởng rút được dao đâm một nhát nữa. Đại phó xoay người tránh mũi dao và dùng tay chụp giữ hai tay của thuyền trưởng. Giẳng co, cùi trỏ của thuyền trường đụng vào vách, tê cứng, con dao rơi xuống sàn. Đại phó dùng chân hất con dao ra cửa. Thuyền trưởng dùng tay kia đấm vào mặt đại phó, quát:
- Mày giám phá ông hả? Ông giết mày.
- Đại phó cũng gạt đỡ và quát lại:
- Mày không đáng làm thuyền trưởng. Tao sẽ giết mày.
Đại phó cũng đấm lại. Hai người đấm tới tấp. Trúng đòn đau càng tức. Hai còn hổ dữ xông vào quần nhau huỳnh huỵch. Đấm, đánh, vật nhau xuống sàn, đè cổ. Chiếc tủ lạnh bị lấn đổ ầm. Chai Cheaute Mouton Rothschild-1999 rơi xuống lăn lóc trên sàn. Thuyền trưởng vồ lấy nhưng không kịp, nó lủi mất vào hầm giường hẹp. Rượu đổ ra, mùi rượu lẫn mùi mổ hôi nồng nặc. Mùi rượu làm cho hai người hăng máu, nhưng sức lực đã kiệt, chỉ có tiếng thở là mạnh. Phì phò, phì phò. Khi thuyền trưởng không còn động đậy nữa, đại phó mới cố chút sức tàn bò về phòng rồi đóng chặt cửa lại.
Cửa phòng thuyền trưởng và đại phó đều đóng. Trên tàu chẳng ai hay biết gì, cứ vui chơi Tết.
Tết cả tàu nghỉ, chỉ có sỹ quan boong đi ca. Chiều đại phó đã nhận ca rồi, nhưng phó hai vẫn ở lại trên buồng lái canh chừng thuyền trưởng, sợ thuyền trưởng lên buồng lái gây sự với đại phó sẽ nguy hiểm cho cả tàu, cho cả mấy chục sinh mạng trên tàu.
Mới chiều biển còn êm ả. Đến tối biển bắt đầu động. Biển động nên không lái tự động mà phải có một thủy thủ đi ca lái tay. Những con sóng lửng cứ như từ trong lòng biển dội lên. Tàu bị nâng lên rồi từ từ hạ xuống, sâu hoắm. Con tàu lặc mạnh từng hồi. Tàu phải giảm tốc độ để tránh cho máy không bị quá tải. Càng về tối sóng càng lớn. Tàu chao đảo. Sóng giật manh làm thuỳên trưởng thức giấc. Thuyền trưởng gượng sức ngồi dậy. Mình đau ê ẩm. Một bên mặt nằng nặng, mắt chẳng nhìn thấy được gì. Thuyền trưởng quờ quạng vào buồng tắm, lấy tay vạch mí mắt soi gương. Một bên mặt sưng vù lên như cái chén úp, bầm tím. Máu nóng bừng lên, biết là đại phó đang đi ca, thuyền trưởng xồng xộc lên buồng lái.\
Hai sĩ quan hoảng hốt nhìn thuyền trưởng xăm xăm đi lên. Bên ngoài gió thổi ầm ầm, sóng biển giật mạnh, đồ đạc trên buồng máy rơi xuống sàn loảng xoảng. Thuyền trưởng lảo đảo liền ngồi xuống và bám chặt vào thành ghế cho khỏi ngã. Canh chứng thuyền trưởng nhưng đại phó vẫn không buông ống nhòm vì sóng lớn và màn mưa dày đặc không bắt được sóng rada. Bỗng có một tàu lù lù cắt hướng mũi tàu. Chiếc tàu lại không bật đèn hanh trình hay một đèn tín hiệu nào. Phó hai bấm còi inh ỏi đồng thời dùng ICOM gọi khẩn cấp nhưng chiếc tàu kia vẫn không có một tín hiệu nào đáp trả. Nó vẫn lùi lũi tiến, vẫn không đổi hướng. Có lẽ nó bị chết máy nên mới bị sóng cuốn như thế. Với sóng, dòng chảy và khoảng cách, tốc độ của hai tàu như thế thì nhất định đâm nhau. Đại phó phán đoán và suy luận. Nếu bẻ lái phải thì tàu mình sẽ đâm tàu kia. Nếu đi thẳng thì sẽ đâm giữa thân tàu kia. Nếu bẻ lái sang trái thì tàu kia sẽ đâm đuôi tàu mình nhưng thời gian có thể dài hơn nên còn có thể xoay sở được.
Đại phó đọc lệnh cho thủy thủ bẻ hết sang trái nhưng không còn kịp nữa rồi, chiếc tàu kia sắp chắn ngang mũi tàu. Đại phó chạy ào đến bàn điều khiển về vị trí dừng máy rồi lùi hết máy. Quán tính của tàu lớn, tiếng máy gầm lên, con tàu rung bần bật, từ từ dừng lại rồi lùi dần. Chiếc tàu xám xịt trôi qua trước mũi tàu, chỉ cách chừng vài tấc. Trong sương mù dày đặc, người trên tàu kia mặc áo pho đứng cả trên mặt boong la í ới.. Thuyền trưởng, đại phó, phó hai, thủy thủ đi ca thót cả tim. Mọi người trên tàu hốt hoảng chạy ra boong xem.
Nếu không có con sóng ngăn cản bước chân của thuyền trưởng thì chắc chắn hai tàu đâm nhau. Tàu sẽ bị chìm, mấy chục sinh mạng sẽ bị chôn vùi trong sóng biển. Đứng trước cái chết mới thấy cuộc sống quý giá biết bao. Thuyền trưởng đã tỉnh hẳn và chủ động đi lại chìa tay cho đại phó. Sau một thoáng chần chừ, đại phó bắt tay. Đôi bàn tay nắm thật chặt, cái nắm chặt của sức người đi biển.
Trình dừng lại rót thêm một tách trà
Thế tàu về an toàn và đón xuân vui vẻ không? – có người hỏi.
Trình hớp một hớp trà rồi nói tiếp
- Sau đó một lát thì phải dừng máy vì hỏng hệ thống nước làm mát máy chính. Tàu dừng càng bị sóng dữ dội. Sóng đánh dọc, đánh ngang, con tàu như quả bưởi bồng bềnh trên sóng. Sóng lặc mạnh nhưng tổ máy phải tháo máy xem xét và sửa chữa. Ống nước làm mát piston bị nhiệt độ cao đứt thành từng đoạn và biến dạng cong vòng, có đoạn chảy thành từng cục. Rút chúng ra mới thật là khó. Phải hì hục hơn một ngày đêm với đủ các cách mới rút chúng ra được.
Cái sảy nảy cái ung, khi tháo ra thì không chỉ hệ thống nước làm mát mà thêm một bình piston cũng bị thủng. Vì lỗ thủng mà khí xả năm sáu trăm độ thổi ngược lại trong xi lanh nên ông nước làm mát bị nóng cháy. Lại không có phụ tùng thay thế. Phải lắp lại cố chạy chứ còn cách nào khác. Thả trôi thế này thì biết tàu về đâu. Chỉ có sóng biển mới biết tàu về đâu. Sóng lớn lên nữa thì có nguy cơ chìm tàu. Tàu chênh vênh giữa biển với sóng gió. Không gian trong khoang máy chật chội và dầu mỡ chơn trượt, một người làm, một người phải nghỉ để lát lấy sức. Cứ thế chia nhau làm suốt hai ngày đêm mới xong. Lắp xong nhưng phải cắt nhiên liên vào xi lanh – piston bị hỏng. Máy chạy cứ giần giật như người mang một chiếc dép cao dép thấp. Các piston phải gánh các piston bị hỏng nên tốc độ tàu bị giảm. Sóng lại lớn. Chạy cả buổi mà chẳng được một hải lý nào, thậm chí còn thụt lùi/
Sóng vẫn cấp 9, cấp 10. Họa vô đơn chí, thêm bộ ngưng tụ của nồi hơi bị thủng, hơi không ngưng tụ được nên hao rất nhiều nước. Dừng nồi hơi thì không hâm được dầu đốt cho máy chính. Không biết bao giờ sóng mới tan. Trên tàu đã hết nước sinh hoạt. Nước nấu ăn cũng phải xuống két dự trữ để múc. Cứ chạy thế này thì hai ngày nữa sẽ không còn nước làm mát cho máy nữa. Trước tình hình như vậy, thuyền trưởng điện về xin ý kiến công ty cho tàu quay ngược trở lại. Dù quãng đường quay lại xa gấp ba lần nhưng an toàn hơn. Làm việc trên tàu an toàn là trên hết.
Quay lại để đựoc cấp nước thôi chứ tàu vẫn neo ngoài biển. Chờ sửa chữa mới tiêp tục được. Đang còn nghỉ tết nên chợ HongKong chưa làm việc. Cũng tại công ty quản lý kém thôi. Công ty nhà nước bao giờ mà chẳng thế. Cha chung không ai khóc. Vật tư chẳng chịu cấp mới để thay thế. Mỗi lần cấp là nghiễn răng ken két. Chiếc tàu to như thế mà mua ba thứ lẻ tẻ không đúng chủng loại, không tên tuổi ở chợ dân sinh. Phòng vật tư không ăn khớp với phòng kỹ thuật. Tàu đã đến kỳ lên đà sửa chữa nhưng cứ đăng kiểm gia hạn để chạy tiếp, đến lúc hư hỏng mới sửa chữa một cách chắp vá. Tàu bị trễ là phải bồi thường hợp đồng. Một đồng sợ tốn rồi bốn đồng cũng không đủ. Lãnh đạo trong công ty không am hiểu về kỹ thuật ngành hàng hải là một tai hại. Người ngồi văn phòng thì có sao đâu, cứ lên chức tì tì. Chỉ có mấy thủy thủ trên tàu là lãnh đủ hậu quả. Thủy thủ đi tàu trong nước nguy hiểm lắm, sinh mạng chỉ nhỏ bằng ngón tay.
Mấy ngày bỏ giò một chỗ người nào cũng buồn xo. Một cái Tết không được trọn vẹn. Rồi tàu cũng được sửa chữa xong. Nhưng tàu không đi đúng lich trình cũ vì bị trễ chuyến hàng. Tàu đổi tuyến đi sang một nước khác chứ không về Việt Nam nữa.
Thế là được biết thêm một nước nữa chứ sao.
Vào mùa này vùng biển Đông Hải động thường xuyên. Đi ở vùng biển ấy vất vả lắm.. Nhưng biển động cũng không ớn bằng trên tàu không đoàn kết nhau. Không đoàn kết thì chằng khác nào gặp bão.
Osaka- Japan 12/4/2005

(Còn nữa và hêt)
Comment
There are no comments made yet.
pepper Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
=D> biểu dương tinh thần chị Sô.chị nhanh tay hơn em rùi, tay chắc cũng to hơn tay em rùi. he he.
Comment
There are no comments made yet.
Trang Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mình có mấy chuyện của TAQ nhưng không biết là trong cuốn nào của tác giả, mình gửi đây cho mọi người đọc
Comment
There are no comments made yet.
LAN Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chi Sophia ơi! Chị gửi qua mail cho em với nhé. nalneyugn@gmail.com . Thanhks
Chị sandy : Cuốn biển dày lắm , nếu gõ lại thì lâu lắm đấy chị à.
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
@Sandy: Sao mà chị lại yêu em thế hả chị Sandy. Chị làm cảm động quá. b-( .
Em có Cuốn Biển rồi. Có cả âm thanh và hình ảnh nữa nhé chị
Mình up lên đây mọi người nghe nhé.
Biển - Trương Anh Quốc
"Dung lượng tập tin quá lớn, dung lượng tối đa cho phép là 5 MiB" vì vậy không up được
Ai muốn nghe để tớ gửi mail qua cho.
Comment
There are no comments made yet.
steamaway Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Chi Sophia ơi! Chị gửi qua mail cho em với nhé. nalneyugn@gmail.com . Thanhks
Chị sandy : Cuốn biển dày lắm , nếu gõ lại thì lâu lắm


Mọi người nghe cuốn BIỂN tại đây: [url]http://www.voh.com.vn/Sound/SoundDetail.aspx?id=7156[/url]

Và đọc SÓNG BIỂN RÌ RÀO tại đây:
[url]http://www.wattpad.com/1294706-song-bien-ri-rao-tr%C6%B0%C6%A1ng-qu%E1%BB%91c-anh?p=4[/url]
Comment
There are no comments made yet.
pepper Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Hóa ra cuốn Sóng biển rì rào trên wattpad up hết rồi ạ? thế thì cháu đọc rồi. còn cái vụ nghe Biển thì chắc cháu không đỡ được, vì máy của cháu dùng 3g mà, tốn lắm :(( . Cháu đành phải cố gắng mòn gót ở đất Hà Nội để tìm quyển này vậy.
Comment
There are no comments made yet.
tsong Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
cảm phiền các anh, các chị gửi cho e cuốn SÓNG BIỂN RÌ RÀO, ảnh chụp hay text cũng đc, email của em nguyen.thanh.song69@gmail.com e xin cám ơn trước :D
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
@pepper: Em muốn nghe đọc Biển thì note mail ở đây chị gửi cho. Chị load hêt về lâu rồi bản full luôn. Chị thường nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Giờ thuộc rồi.
Comment
There are no comments made yet.
pepper Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Hí hí, thank chị, mai của em nè huonglinh116@gmail.com">phuonglinh116@gmail.com. Em đang tính phải nghe trực tuyến. may quá. hihi.
Comment
There are no comments made yet.
Lê Thanh Vịnh Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo


Mọi người nghe cuốn BIỂN tại đây: [url]http://www.voh.com.vn/Sound/SoundDetail.aspx?id=7156[/url]

Và đọc SÓNG BIỂN RÌ RÀO tại đây:
[url]http://www.wattpad.com/1294706-song-bien-ri-rao-tr%C6%B0%C6%A1ng-qu%E1%BB%91c-anh?p=4[/url]


Rất cảm ơn chú đã gởi 2 đường link đúng là cái cháu đang tìm.
Comment
There are no comments made yet.
HaiAuVIN Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mấy đoạn trích ở trên là cuốn Biển hay Sóng Biển Rì Rào? Thấy đề Tokyo Japan ngày xx, năm yy chắc tác giả từng học ở Nhât Bản à? Hay từng đi đánh thuê cho công ty vận tải Nhật (bắt đầu từ cỡ năm 1994-95 gì đó).

Mới xem qua một vài đoạn Sóng biển rì rào thấy chàng thủy thủ yêu một nàng đang học ở Mỹ, chắc là Việt Kiều Mỹ ha???
Comment
There are no comments made yet.
sophia Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mấy đoạn trích ở trên là cuốn Biển hay Sóng Biển Rì Rào? Thấy đề Tokyo Japan ngày xx, năm yy chắc tác giả từng học ở Nhât Bản à? Hay từng đi đánh thuê cho công ty vận tải Nhật (bắt đầu từ cỡ năm 1994-95 gì đó).

Mới xem qua một vài đoạn Sóng biển rì rào thấy chàng thủy thủ yêu một nàng đang học ở Mỹ, chắc là Việt Kiều Mỹ ha???

Các đoạn ở trên thuộc tác phẩm Sóng Biển rì rào bác ạ.
Đoạn trên bác hỏi là : "Đoạn trích ở trên là cuốn Biển hay Sóng Biển rì rào?" Ở đoạn dưới bác lại nói là: "Mới xem qua một vài đoạn Sóng Biển rì rào...". Cháu chỉ gõ lại theo đúng nguyên văn của bác Trương Anh Quốc còn tìm hiểu về sơ yếu lý lịch của bác ấy thì cháu không rành lắm ạ.
Comment
There are no comments made yet.
HaiAuVIN Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
Mấy đoạn trích ở trên là cuốn Biển hay Sóng Biển Rì Rào? Thấy đề Tokyo Japan ngày xx, năm yy chắc tác giả từng học ở Nhât Bản à? Hay từng đi đánh thuê cho công ty vận tải Nhật (bắt đầu từ cỡ năm 1994-95 gì đó).

Mới xem qua một vài đoạn Sóng biển rì rào thấy chàng thủy thủ yêu một nàng đang học ở Mỹ, chắc là Việt Kiều Mỹ ha???

Các đoạn ở trên thuộc tác phẩm Sóng Biển rì rào bác ạ.
Đoạn trên bác hỏi là : "Đoạn trích ở trên là cuốn Biển hay Sóng Biển rì rào?" Ở đoạn dưới bác lại nói là: "Mới xem qua một vài đoạn Sóng Biển rì rào...". Cháu chỉ gõ lại theo đúng nguyên văn của bác Trương Anh Quốc còn tìm hiểu về sơ yếu lý lịch của bác ấy thì cháu không rành lắm ạ.


Gõ vội quá không nói rõ: đoạn dưới là đọc ở link bác steamaway chỉ, link đó thấy nói là Sóng biển rì rào. Còn đoạn trên là đọc đoạn trích ở trong trang trước. Toàn bộ chủ đề đề cập đến hai ba cuốn sách.

Đoán vậy thôi, chứ đâu cần tìm hiểu sơ yếu lí lịch của tác giả làm gì. Vì thấy viết Tokyo Japan thì có nghĩa là lúc viết đoạn đó (hoặc thư đó) thì đang ở Tokyo - Japan. Nếu tác giả đi biển thật và đoạn viết đó miêu tả thực thì là đang ở Tokyo. Còn nếu không thì là tác giả "tưởng.... bở" (tượng).
Comment
There are no comments made yet.
tsong Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
http://www.wattpad.com/1294706-song-bien-ri-rao-tr%C6%B0%C6%A1ng-qu%E1%BB%91c-anh?p=4

trong cái link này, sau khi đọc 1 hồi, đến chương nói về chuyện máy trưởng Gupta và vợ thì mình phát hiện ra đoạn này là trong Biển chứ ko phải Sóng Biển Rì Rào :(
Comment
There are no comments made yet.
lê thiên hoàn Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
@pepper: Em muốn nghe đọc Biển thì note mail ở đây chị gửi cho. Chị load hêt về lâu rồi bản full luôn. Chị thường nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Giờ thuộc rồi.

chi ơi chia sẽ em nữa nha
lethienhoan88@gmail.com
em cảm ơn chị trước
chúc chị sức khỏe , hii
Comment
There are no comments made yet.
pepper Accepted Answer Pending Moderation
0
Votes
Undo
@pepper: Em muốn nghe đọc Biển thì note mail ở đây chị gửi cho. Chị load hêt về lâu rồi bản full luôn. Chị thường nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Giờ thuộc rồi.

chi ơi chia sẽ em nữa nha
lethienhoan88@gmail.com
em cảm ơn chị trước
chúc chị sức khỏe , hii

Chị sô gửi cho em nhưng mà dung lượng lớn quá nên em không nhận được. có lẽ chị cũng phải nghe trực tuyến trên VOH thôi. nhưng mà hôm qua em mới down phần 1 về, hí hoáy 1 hồi mới bắn được sang thẻ nhớ của điện thoại. đến lúc nghe thì nó cứ như đĩa bị xước ý, chẳng nghe thấy gì cả. hu hu, chẳng biết phải làm sao.
Comment
There are no comments made yet.


There are no replies made for this post yet.
However, you are not allowed to reply to this post.